Cái Lãng Mạn Chết Ngất Ở Brno

Brno là thành phố lớn thứ hai ở Czech, từng là một thủ đô cũ của vùng đất Moravia, nay thuộc Cộng hòa Séc. Những khu nhà trên đường phố nằm kề nhau trên những ngóc ngách cổ, nửa hiện đại nửa xa xưa. Nếu so Prague với cô nàng Lọ Lem hạnh phúc bên hoàng tử, thì Brno là cô bé bán diêm lạnh cóng ở góc đường. Brno không đẹp. So với Prague hay láng giềng Budapest, Brno giống như một thành phố không tên không tuổi, không cần được ghi nhớ cũng chẳng cần phải nhớ đến ai. Ờ, để làm thân với Brno cần lắm một đống thời gian để ngỏ.

Đó là tư vị của Brno.

Trang phát hiện ra mình đang bị Brno dầm dề quyến rũ. Không lặng lẽ như Tallinn, không trầm mặc như Kouvola (“được” lũ bạn Phần tôi gặp ở đây mệnh danh là ngôi làng “bình yên” nhất quả Đất,) không cổ kính như Budapest hay khiến người ta ngây nhất như Krakow (hay gái đẹp Ba Lan), không độc đáo và mạnh mẽ như Berlin, càng không thể đem ra so sánh với thủ đô Praha đồ sộ, tóm lại là Brno chẳng có cái gì để ngưỡng mộ. Chỉ có mỗi bầu trời trong xanh, nắng cao cao và cái nóng cận kề nhưng chưa đến độ, những gần hè lười biếng lăn lộn trong phòng cô nàng hàng xóm, chẳng để làm gì ngoài việc cười vào mặt nhau khi Lu hay Trang thông báo, “Hôm nay là depression (Mon)day của tao.” Đó là sự quyến rũ chậm chạp nhàn nhạt, thậm chí Trang có chút nghi ngờ nếu người ta có thể miêu tả sự quyến rũ bằng tính từ “nhàn nhạt,” nhưng là Brno đang chậm chạp quyến rũ Trang và mấy đứa thân thân. Đó là sự hào hứng nhìn bầu trời xanh ngắt khi tỉnh giấc, đánh răng rửa mặt, sà vào bàn làm việc học hành và lên kế hoạch, giữa chừng đói bụng giải quyết bằng fastfood trong tủ lạnh hoặc kéo anh bạn thân đến canteen ăn bữa trưa. Buổi chiều mệt mỏi thì đi dạo siêu thị mua đồ ăn, hoặc giải tỏa căng thẳng bằng việc băng qua đường vắng xe – mặc dù cái lằn sang đường cách đúng một mét. Trang chưa thấy thành phố nào xe cộ khiêm tốn như Brno, nhưng tuyệt đối phải thán phục mạng lưới phương tiện công cộng ở nơi đây, cũng là lý do mà Trang chưa bao giờ phớt lờ thôi thúc “phải ra ngoài vào ngày đẹp trời” của bản thân đến thế.

Còn nhớ ngày đầu tiên nhận phòng trong ký túc xá, cả người Trang chỉ toát lên cảm giác: khó chịu, khó chịu, cực kỳ khó chịu. Mặc dù đã chuẩn bị tâm thái “chẳng nơi đâu tiện nghi hơn căn phòng nhỏ trong căn hộ ba người ở Phần hay ngôi nhà có mẹ,” Trang vẫn bị hậu quả của jet lag bồi thêm hai chuyến say xe làm cho bức bối.

Lúc làm thủ tục check-in, bác gái quầy tiếp tân lạnh nhạt thông báo bằng tiếng Séc, cuối tuần tạm thời không có internet, đồng nghĩa với việc bảo Trang nằm dầm dề buồn chán trong phòng cho đến khi được cập nhật với thế giới – đứng hình tập 1.

Phòng đôi dành cho hai người ở diện tích xấp xỉ 20 mét vuông, bớt khó chịu vì có mỗi mình Trang ở, phòng tắm và toilet dùng chung với hai người khác (nếu như cái bạn sắp đến ngày mai có roommate) – khó chịu 2.

Phòng tắm được che đơn sơ bằng một tấm rèm nhựa theo phong cách đô thị Việt Nam từ 15 năm trước – khó chịu 3.

Mùi đồ gỗ trong phòng còn tồi tệ hơn cả mùi ô tô, xộc thẳng vào đầu Trang đánh boong boong không thương tiếc – khó chịu 4.

Nghĩ đến thang máy chỉ đi đến tầng 11, phải leo bộ đến tầng 12 mà bị “giấu” cho đến lúc nhận phòng mới biết – cực kỳ bực bội 5.

Lại nghĩ Adam giúp mình xách cái túi thể thao con con, Anezka giúp mình xách cái vali con nặng nặng – lại thôi, không bực bội nữa. Quay ra cười hề hề với hai đứa rồi lâm vào trận chiến căng não chọn giường, chọn bàn, chọn tủ, (tuy nhiên sau này tất cả đều là của Trang vì roommate không đến,) chọn địa điểm mua sắm ngày hôm sau. Lúc đó Trang còn vụng trộm than thở với lòng, “Làm sao mà tôi sống cho qua năm tháng đơn sơ buốt giá…”

Bây giờ ngồi đây nghĩ lại ngày đó, mấy câu than thở đó, tự nhiên lại không nỡ rời đi, lại thì thầm than thở, “Làm sao mà tôi sống cho qua những tháng ngày nhạt nhẽo ở Kouvola…” Rồi lại thầm nghĩ, một năm sau nếu mà có rời Phần về nhà với mẹ, hẳn là bụng lại bảo dạ, “Làm sao để bảo đảm an toàn tính mạng khi lưu thông trên đường bộ…?”

Advertisements