Bệnh ung thư

Ông bà mình có câu: “Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi.” Nói nôm na không vân hoa là “Không yêu không thương thì chẳng ai bỏ công ra càu nhàu làm người nghe người ta buồn phiền cả.” Cha mẹ ai cũng thế. Nhưng cứ thế mãi thì không hay, nhất là khi mấy đứa trẻ vừa phải gặm nhấm ăn mòn, tự mình vượt qua cái “Khủng hoảng đầu đời” (Quarter-life crisis), vừa nghe la nghe mắng.

Ở Tây hay ở Ta thì ai trong cái lứa sắp tốt nghiệp hoặc đang thất nghiệp sau tốt nghiệp đều có cái buồn phiền về đủ loại vấn đề vẩn vơ từ đâu tới: việc tốt nghiệp, thất nghiệp, sức khỏe, công việc, tình trạng tình yêu đáng báo động, đến việc gia đình họ hàng thúc giục kết hôn xem tai xem mắt. Thước đo tự tin của các bạn thì cứ tuột dần dần, “hùng tâm tráng chí” gì gì cũng xịt.

Đâu cũng thế, “Ở xa thì chuyện mình là việc của mình, còn về nhà thì chuyện mình là chuyện của cả họ.” Ngắn gọn, trần trụi là nếu không muốn tự tử vì nhàn rỗi thì người ta phải có cái chuyện “bao đồng.” Người đi ra nói với một câu, người đi vào lại thêm một sự, cha mẹ nhịn không được cũng góp một câu. Như bạn bè mình ít có ai được nghe các bậc phu huynh hỏi han, nỉ non trò chuyện. Ít, chứ không phải là không có, hoặc đã từng có rồi; cứ ở cách người nhà mấy ngàn cây số là được, như câu “Xa thơm gần thối” đó mà.

Tuy rằng sống trên đời sẽ có lúc muộn phiền, nhưng không gì buồn bằng cái sự đau lòng do chính người mình thương yêu mang đến. Khi yêu thương ai đó thì mình cũng cho họ cái quyền được làm mình tổn thương. Khi bị tổn thương thì con nhím xù lông, con rùa chui vào vỏ, còn con người thì đóng cửa khép mình tự bảo vệ bản thân. Nên các quý vị phụ huynh chuẩn bị lên dây cót mắng mỏ con em mình, vì tốt cho nó hay cho người ngoài nhìn, thì xin hoãn lại một phút để hít vào, thở ra; nghĩ coi mình là nó thì vì sao mình lại thế; nó đang nghĩ gì sợ gì ấm ức cái gì. Hãy sống tình cảm với con em mình nhiều thêm vài chút chứ đừng để chúng mang tâm lý sợ yêu, sợ thất bại, sợ kết hôn (trước khi quá muộn). Quý vị có nhiều kinh nghiệm sống hơn chúng con, quý vị hiểu hơn cái băn khoăn buồn bã của tuổi 20s; còn chúng con có thế giới quan khác biệt nhiều hơn cái thời của cha mẹ, có thể cúi đầu lắng nghe sự chỉ trích của cha mẹ, nhưng không thể thoát khỏi sự tự ti, ấm ức từ trong lòng.

Còn nếu quý vị vì người đời nói chuyện mà mắng mỏ con cái cho sướng mồm (hay để giải tỏa tâm trạng), thì hy vọng các cô các bác cân nhắc việc tìm đến một bác sỹ tâm lý uy tín cho con. Gãy tay gãy chân thì sẽ khỏi, nhưng nó sống sao được với cái bệnh “Ung thư tinh thần”?