Chiều Đến Krakow

Cuối tuần vào mùa hè tháng Sáu, trời nóng oi ả, tôi xách Adam lên bus đến Krakow. Đấy cũng là tuyến đường bus đầu tiên đi thẳng từ Brno đến Krakow qua Ostrava của hãng Student Agency, có cả đài truyền hình và phóng viên đưa tin trên chặng đường dài 7 tiếng.

Quăng đồ về khách sạn, chúng tôi băng qua Planty Park tìm đường đi đến Main Market Square trong Old Town để hội ngộ với nhóm bạn người Đức. Tầm đấy đã muộn về chiều, người bản địa và du khách đông như mắc cửi. Giữa quảng trường, ông thị trưởng nối một cái vòi phun nước công cộng bắn xối xả vào cái nắng kinh người. Người lớn, trẻ nhỏ, thanh niên đều nô nức ùa vào cái bãi nước “thiên nhiên” bật ra từ vòi cứu hỏa đấy. Họ trình diễn cả một màn nhạc nước tự do.

Krakow, Poland by Trang Hoang on 500px.com

Chúng tôi quyết định ngồi lại nghịch nước rồi ngắm Krakow. Quảng trường đông nghịt người nhưng không có cái dáng vẻ xô bồ, ồ ạt như thành thị công nghiệp. Các sạp hàng rong bán đủ màu sắc cho dân du lịch xếp hàng thẳng tắp hai bên quảng trường. Một dàn nhạc orchestra nho nhỏ đặt ở khu trung tâm réo rắt suốt mấy giờ đồng hồ không nghỉ. Ngay cả khi chúng tôi đã chén sạch một đĩa sườn heo, giò heo, xúc xích Ba Lan, sườn bò, BBQ to bự nổi danh là đặc sản của Krakow và uống cạn hai ly bia hơi rõ lớn, nhạc vẫn còn lung linh trong ánh chiều tà và tiếng người thì không buồn dứt.

Krakow, Poland by Trang Hoang on 500px.com

Về đêm, chúng tôi quyết định tìm đến pub nổi tiếng nhất Krakow mà mọi du khách đều mạnh tay vote năm sao. Lúc tìm được Wodka bên cạnh một công trình đang dang dở, chúng tôi khá e dè khi phải bước vào không gian nhỏ xíu nóng nực bực cả người. Thế nhưng nó không lãng phí thời giờ của chúng tôi chút nào. Leo lên căn gác nhỏ chỉ đủ một bàn tròn, năm người chúng tôi quây quần gọi một set vodka bảy vị. Vodka nằm trong bảy shot nhỏ xếp trên một khay gỗ nằm ngang, lần lượt có mùi đào, chuối, tiêu đen, ớt, xoài, bưởi, bạc hà. Ta nói chứ, cái nào ngon thì ngon dễ sợ, cái nào dở thì… phải nhớ đến suốt đời. Chính là cái mùi tiêu đen với ớt xay sặc dập mũi. Thử hết cả khay rượu, chúng tôi đi xuống, anh phục vụ còn nhiệt tình cho xem cách pha khung chín ly. Cái khung hình vuông mỗi hàng ba cọc. Còn có cả khung 12, 15, 18 ly cho những hội “chịu chơi hơn”. Nhưng thôi, chúng tôi không định chơi say bí tỷ. Lúc uống vodka, tôi với Adam nhìn nhau trộm nghĩ, phải chi có bọn Vasek với Nikolai ở đây (chúng tôi hay chọc là hai đứa “Nga ngố”), có ai hơn được chúng khoản uống vodka như nước lã đâu chứ.

Bước ra ngoài đã hơn tám giờ tối, cả đám quyết định đi dạo về phía quảng trường, ngồi dưới chân tượng… nghe nhạc dạo. Cả bầu trời tối đen như mực, trước mắt chúng tôi là dãy cửa hiệu ba tầng của các thương hiệu thời trang nổi tiếng như H&M, Lindex, Gina Tricot, etc. đèn điện bật sáng trưng kể cả khi đã đóng cửa. Theo như tôi biết thì các cửa hiệu như vầy đều có policy phải mở điện cả đêm, không được tắt. Từ góc nhìn của mình, trông chúng lung linh như những căn nhà búp bê phóng đại đặt trên một cái nền tối, trên nền là những vì sao và vệ tinh lấp lánh, phía dưới là một chàng nghệ sĩ đang busking với một dàn loa và âm ly được đầu tư kỹ lưỡng. Tôi nghĩ chắc anh chàng này phải là nghệ sĩ hoặc YouTuber nổi tiếng nào đó mà mình không biết tên. Chàng hát giữa những người bán dạo (họ là những người da đen hiền lành nhiều chiêu trò mà bạn không nên thách thức), thỉnh thoảng lại có một vài con xoay xanh đỏ bắn véo lên trời, không gian náo nhiệt rộn ràng, người đi qua ai cũng ngừng chân ngồi lại hóng gió và thưởng thức sự dễ chịu của màn đêm. Chàng hát nghêu ngao suốt mấy tiếng liền, thỉnh thoảng dừng đấy nghỉ ngơi nói chuyện chọc cười cho khán giả. Đến mười giờ đêm, người thưa thớt dần, chúng tôi về khách sạn nghỉ ngơi thì phát hiện ra mình chung phòng với một nhóm bạn trẻ Tây Ban Nha “hoạt bát”. Cho đến khi lả đi vì mệt, đầu tôi vẫn lâng lâng bài ca cuối cùng trong đêm của Jason Maraz.

“I can’t walk through life facing backwards
I have tried
I tried more than once to just make sure
And I was denied the future I’d been searching for
But I spun around and hurt no more
By living in the moment
Living my life
Easy and breezy
With peace in my mind
I got peace in my heart
Got peace in my soul
Wherever I’m going, I’m already home

I’m living in the moment
I’m living my life
Just taking it easy”

Sáng thứ Bảy, chia tay những người bạn Đức, hai chúng tôi thực hiện một lộ trình ngu ngốc: đi dạo quận Jewish dưới cái nắng trời chê. Cái nóng của Krakow vào tháng Sáu thật không thể đùa. Sau một ngày đồng hành dưới cái nóng 42 độ, tôi với Adam nổi cáu với nhau. Cái nóng mùa hè thực đã biến tôi thành một con ngố giữa lòng thành phố. Nhưng anh bạn thân của tôi vẫn là quý ông lịch lãm mặc quần cộc nhịn tôi cái tính sớm nắng chiều mưa đêm may ra được nghỉ (chưa kể với bạn, Adam là một trong hội bảy người rất thân thuộc Kuusi gang mà tôi đã kể trong chuyện trước). Trước bữa trưa, chúng tôi đi qua một tiệm ảnh trắng đen nằm khiêm tốn trong khu Jewish District (Kazimierz). Cậu chàng dẫn tôi vào xem hơi thở của Krakow ngày xưa để xua đi cái nóng mùa hè. Khi bước ra trên tay tôi đã cầm theo hai tấm ảnh Krakow trắng đen xưa cũ. Cơn cáu bẳn đã biến đi đâu, một phần cũng nhờ ly kem bơ và tiệm bánh home-made mà chúng tôi phát hiện gần đấy. Khi nào có dịp tôi sẽ chụp bạn xem gái Krakow thời xưa đủng đỉnh nhường nào.

Krakow, Poland by Trang Hoang on 500px.com

Buổi sáng Chủ nhật trước khi quay về Brno, tôi nằng nặc đòi quay lại Church of the Virgin Mary (Kosciol Mariacki), quyết phải ngồi trên băng ghế ngắm kiến trúc nhà thờ cho bằng được. Nghe đâu là nhà thờ đẹp nhất Krakow mà tôi thì chết mê chết mệt kiến trúc của các nhà thờ cổ (tôi không theo đạo, chỉ là sở thích từ bé mà thôi). Tuy nhiên hai lần ghé đến tôi chẳng được vào ngồi lần nào. Chiều hôm trước thì đóng cửa, sáng hôm sau thì… tôi được dự đám cưới của người lạ. Đấy cũng coi như là hôn lễ đầu tiên tôi được chứng kiến ở thờ. Do mặc quần sooc ngắn sợ thiếu trang nghiêm, tôi quấn chiếc khăn quàng chẳng liên quan đến set đồ bước vào đứng dưới cuối. Adam ngó vào bên trong, lắc đầu, rồi lặng lẽ lách người đi ra. Tôi yêu mọi cái khung trần trên các nhà thờ cổ, chứ chẳng riêng gì Kosciol Mariacki ở Krakow. Mà hiển nhiên là nó đẹp thiệt, đẹp rực rỡ.

Vậy là chúng tôi kết thúc hai ngày cuối tuần ở Krakow, vẫn chưa kịp đi xem mỏ muối Wieliczka Salt Mine ở bên ngoài thành phố, nhưng đã kịp chui xuống lòng đất Krakow xem Cracow Historical Museum (Old Market Underground) để tránh cái nóng, dành cả buổi chiều thứ Bảy để dạo bộ trong Wawel Royal Castle nhưng không kịp vào xem Wawel Cathedral nổi tiếng. Nội buổi chiều hôm đó tôi đã nốc sạch nửa cốc bia dở tệ bên đường và nước tăng lực để chống lại cái oi ả mệt mỏi của Krakow tháng Sáu. Adam uống một cốc cà phê, chạy sau tôi gào thét, “Đáng lẽ mày không nên uống nước tăng lực. Gần hết cả ngày mà vẫn như con tăng động thế kia.” 

Krakow, Poland by Trang Hoang on 500px.com

Krakow, Poland by Trang Hoang on 500px.com

Chuyến đi đến Krakow của tôi vẫn chưa trọn vẹn. Trước khi đi, papino (anh bạn người Ý exchange ở Brno) có dặn là phải ăn vịt quay ở nhà hàng dưới chân Cung điện Hoàng gia Wawel (có một chục nhà hàng nằm dưới đó) và ly kem ngon không thể chê ở đâu đó trong thành phố. Nhưng bù lại, buổi chiều ngồi ngắm dòng người qua lại ở Quảng trường, tôi bắt được một tấm hình của mấy cậu nhóc nhỏ đang feed bồ câu, một bà lão lọm khọm rải bánh mỳ cạnh cái hồ bọn bồ câu chụm lại. Chúng di chuyển thành từng dòng đen trắng náo nhiệt cả sân đường. Adam bảo, “Nếu mà ở Việt Nam thì chắc chúng thành cháo món bồ câu rồi ấy nhỉ.”

Tôi: “…”