#16 Ngoài kia giông bão quá, mình cần bình yên thôi

Hãy tìm hiểu một chàng trai biết mở cửa cho phái nữ, tặng hoa cho bạn vào mọi dịp lễ và chẳng có dịp gì, trả lời 500 câu hỏi ngớ ngẩn và không cố gắng thay đổi con người bạn. Một người nuông chiều sự kỳ quặc, đanh đá và tính cách trở trời của bạn. Một người khiến bạn giơ nanh múa vuốt với cô gái (hay chàng trai) khác nhưng không để bạn phải tự đấu tranh bao giờ.

Hãy rộng lượng với chàng trai khiến bạn thất vọng nhiều lần nhưng luôn ở bên khi mình buồn rười rượi. Một người cho bạn nhiều cử chỉ ấm áp, thấu hiểu và bao dung. Một người luôn muốn đưa đón bạn, không để bạn về một mình khi trời muộn. Hãy trân trọng một người kể cho gia đình của anh ta về bạn, một người luôn đặt lên bàn bạn bữa sáng và một tờ note nhỏ, một người biết lau nước mắt cho bạn, cho bạn đủ quan tâm.

Hãy dũng cảm bày tỏ tình cảm của bản thân khi bạn biết mình đã yêu thương ai đó, nhưng đừng thể hiện mọi sự yếu đuối và phụ thuộc – hãy chu đáo với bản thân, người ấy phải là tình địch của bạn trong việc chọc bạn cười và chăm sóc bạn tốt hơn chính bạn.

Hãy chân thành với tình cảm của mình và tin vào cảm nhận của bản thân, bạn không cần nhiều lời khuyên hay sự tự tình nào cho chuyện của hai người hết cả. Hãy cao ngạo với sự dũng cảm của mình, đôi khi ngốc nghếch cũng chẳng sao, người ta trưởng thành từ những điều vụng về nhất.

Hãy từ bỏ người có thể rút cạn sức lực của bạn chỉ bằng một câu nói. Một người luôn tạo ra mờ ám với mọi cô gái, cho bạn cảm giác thiếu an toàn, người đối với bạn nóng lạnh thất thường, người luôn chậm trễ trong việc trả lời tin nhắn. Người đàn ông của bạn là người bạn tin tưởng vô điều kiện, anh ta sẽ không để bạn phải ghen tuông vớ vẩn bao giờ.

Hãy từ bỏ người khiến bạn nhiều lần thất vọng, người đã có tình nhân trong lòng, người khiến bạn bật khóc đến lần thứ hai. Đàn ông sẽ làm mọi điều cho cô gái họ thương, còn mình thì không cần tạm bợ. Hãy nhớ rằng người duy nhất có thể làm bạn tổn thương chính là bản thân bạn, nếu ai đó làm bạn tổn thương, đó là vì bạn trao cho người ta quyền đó.

Hãy lắng nghe tiếng lòng của mình, hãy ở bên người cho bạn được là “the best of me”, một người khiến bạn thấy bản thân mình dở ẹc nhưng vẫn rất “cool ngầu”. Một người có thể khiến bạn đau lòng nhưng chẳng bao giờ khiến bạn bị tổn thương, một người cho bạn 1000% tin tưởng vào tình cảm của anh ta, cho bạn cảm giác an toàn, cho bạn dịu dàng và bạn cho anh ta mọi bao dung và kiên trì mình có.

Hãy mở lòng với người như thế, một người khiến bạn muốn yêu và được yêu. Vì gái ơi, phe phái chúng mình là phải được trân trọng  #trangiho

Và mình cũng thế, mình muốn được bình yên,
và mình có hẳn một bầu trời kiên trì để chờ anh tìm đến,
trong chiếc áo sơ mi trắng vào một ngày nắng rất trong.

Advertisements

To be young and in love

 

I spent a decent time in a winter land. A lot of times people asked why I came back; “I got depressed and homesick,” answered I. Most of the time they judged. Perhaps I just get tired of justifying. I’m bored at repeating myself emotionless.

So,

I was abroad – an outsider in where I lived and a stranger to where I left. I was in love with every moment. Every snow flake fell on my forehead. Every person I met. Every trip I made. Every feast I joined. I was both happy and empty. Perhaps, having survived through the longest day and coldest time for a while turned me emotionless. Cold-hearted. Homesick. Heart-broken. Proud.

I had a bunch of great friends, lived an active life, yet spent plenty of time alone. Commute. Shop. Coffee. Cook. Eat. Work. Dance. Talk. Run. Drink. Entertain. Fix broken stuffs. Commute. Shop. Coffee. Cook. Eat. Work. Dance. Talk. Run. Drink. Entertain. Fix broken stuffs.

I started a day with gratefulness and slept with distress at night. I thought silently on the bus, worn a smile when stumbled upon people on the street, felt happy, laid-back, and empty. I felt lonely talking over the phone rambling about the daily things they could not imagine. I gradually reluctant to disclose my feelings. I slowly learnt to make myself a friend, having two personalities, two languages spoken but found it hard to describe a feeling. I was happy and empty inside out.

I was everything, anh. Lively. Difficult. Sweet. Detached. Tender. Naughty. Vulnerable. Affectionate.

 

So,

For the sake of getting closer to the people I love, the precious moments I’d encounter, the people I’d be longing for, I returned.

My dears,

Would you fall for a girl like this? Would you treat me kind and loving? Would you not leave me sad and lonely if I keep giving myself over to lovingness? Would you not leave me alone even if I insist you to?

Life is short, and if we could not wake up tomorrow, would you live your day with me to the fullest

?

#trangiho

P/s: Happiness always stays inside my heart, even if I forget it sometimes. Mập ♥️

#13 Gửi em

1. Không được sợ sai

2. Không được chạy trốn

Dù có thế nào đi nữa sự yếu đuối của bản thân chỉ có thể gửi cho người thực sự muốn chia sẻ cùng em.

Đừng thể hiện sự yếu đuối của mình trước toàn thế giới. Có người đồng cảm, có người chỉ thương hại, có người sẽ làm ngơ. Em không cần nhiều sự quan tâm và vô tâm đến thế.

Em có đủ yêu thương để an ủi và bảo vệ bản thân trước khi ai đó đến và làm được điều đó. Vì em hết sức kiêu kỳ. Vì em là tình yêu và kiêu hãnh của mẹ.

“Khi anh bỏ mặc em lúc em buồn, thì những ngày khác anh cũng không cần bên em nữa.” – Em

3. Khóc thôi. Đừng nói lời tổn thương khi tức giận.

4. Khi hết thương nhau xin hãy chân thành.

Có những sự ràng buộc dẫn đến lừa dối. Như là hôn nhân và ngoại tình.

Em không thể ràng buộc hôn nhân bằng xã hội, thể diện, gia đình, và con cái; mặc dù mọi thứ đều gắn liền với giá trị văn hoá của chúng ta.

Đừng sợ những đứa trẻ sẽ buồn. Nỗi buồn đến với chúng vẫn hơn là trí nhớ về hai người bất hạnh. Nếu một ngày ta không còn cười với nhau khi thức dậy, vậy hãy thôi.

Yêu thương và chân thành với nhau dù chỉ là một đoạn đường ngắn thôi cũng đủ. Ta sẽ chẳng bao giờ biết mãi mãi là bao xa cho đến khi mình không thể sống xa nhau được nữa.

5. Be proud.
6. Be courage. Be kind
.

#12 Thành phố cô đơn

Tôi ôm mộng sẽ vô tình tìm thấy quyển thơ “Ôm mỏ neo nằm mộng những chân trời” của Nguyễn Thiên Ngân ở một góc nào đấy trong tiệm sách ở thành phố – một tiệm sách, chứ không phải một gác sách online, nó quá dễ dàng và nhạt nhẽo đối với một bất ngờ bí mật mà bản thân tự tạo. Tôi không nhất định phải tìm được quyển sách bìa xanh mới tái bản ấy, nhưng tôi biết mình sẽ rất vui khi nhìn thấy nó từ xa, bước đến và cầm lên, ngửi mùi giấy và đọc một vài trang sách bên trong để thuyết phục bản thân cô nàng này xứng đáng [để mình mua]. Việc cố chấp với những điều vớ vẩn như thế, trong một thời khắc nào đó ở Châu Âu, đã trở thành sở thích cá nhân lãng xẹt nhất mà tôi từng muốn. Cũng chỉ vì thành phố quá cô đơn.

Mình cô đơn thật đấy, khi mà em hiểu rằng người ta thích những câu chuyện cười hơn nỗi buồn của một ai đó, và chính em cũng chán ghét việc cho họ thấy nỗi niềm của bản thân. Và rồi bạn cô đơn. Tôi cô đơn, cả anh và cô ấy. Chúng ta, những người cô đơn ở cạnh nhau, nhận ra nhau, nhưng ngần ngại chia sẻ với nhau. Vậy là người ta cô đơn hơn từ đấy.

Ở một nơi nào đó trong thành phố, tôi muốn tiếng lòng mình được lắng nghe. Với một người nào đó, tôi muốn nói ra nỗi buồn chóng vánh của mình. Những nỗi buồn đó không vì đâu mà có và đôi khi sẽ tiêu tan trong một giấc ngủ say. Những nỗi buồn chóng vánh bị bỏ quên rất nhanh sẽ khiến tấm lòng em trống rỗng. Những nỗi buồn chóng vánh bị bỏ quên sẽ trống rỗng, cô đơn.

Và người ta cười, người ta vẫn buồn vô tận.

#11 Chuyện bạn bè

Tôi muốn kể chuyện nhưng chẳng có chuyện gì để bàn. Chuyện kể ra thì buồn lắm, chuyện còn mỗi kỷ niệm thôi. Tôi chỉ năng kể chuyện lúc thần người mình buồn rười rượi.

Tôi nhớ bạn. Mấy kẻ lạ mau thân mà có qua đi vài năm tôi vẫn sẽ nhớ. Mấy đứa gặp nhau vỏn vẹn sáu tháng trời mà chia tay là khóc như chết cha chết mẹ. Mấy đứa điên thích trèo ban công vào nhà để xin ấm trà, giúp tôi kéo đẩy khuân bê đồ đạc, hay đơn giản là vì nhớ mày quá, thèm hơi. Mấy đứa luôn ngồi trong một căn phòng cười xuề xoà, có mày đây thật đủ.

Cho đến khi mỗi đứa một nơi, đồ đạc tức tưởi thì cứ gọi là nhiều, giữ lại chỉ để nhìn mà bỏ đi thì không nỡ; người ta gọi là đồ lưu niệm.

Chúng nó ở đâu rồi.
Chúng nó ở xa rồi, xa lắm. Cho mấy năm tuổi trẻ, biết có còn mấy giữ lại nhau.

Một Hai Ba

Sáng sớm Sài Gòn sương giăng bạt trời, tiếng hàng rong vọng lên từ tầng trệt. Trên tầng 16, nếu ban đêm bạn mở tung cửa sổ để ngủ với gió trời thì cái lạnh khẽ vào ban mai sẽ chích vào da khiến bạn mơ màng, tỉnh giấc, kéo chăn che, ngủ thiếp.

Tôi nhận ra Hồ Chí Minh cũng ồn ào không kém Brno, ngoại trừ tiếng xe rộ bờ rừm và tiếng rong ca vào sáng sớm; Brno chỉ có tiếng chim reo, xào xạc. Từ lúc về Việt Nam đến giờ chắc chưa ngày nào tôi bị đánh thức sớm thế, để nghe cái lạnh và cái ồn của Hồ Chí Minh. Ở Phần Lan, ban mai không huyên náo vậy, ngoại trừ những đêm trắng mà mười một giờ đêm trời chưa tắt nắng, vào hè, chim loanh quanh ríu rít.

Ở Brno, trời hửng nắng rất nhanh, nắng gắt và chói chang suốt đầu giờ chiều đến tối. Brno là những ngày hè hội tưng bừng của hơi men, âm nhạc và nhiều thứ rất riêng tư. Brno của tôi là một tuổi trẻ không hai lần trở lại. Lúc đó, tôi chưa từng nghĩ về thị thành của những người lao động, làm ăn, công tác, ba hoa.

Những chuỗi ngày dài và bình lặng ở Hồ Chí Minh thuộc về những công ty, những toà nhà cao ốc, đồng nghiệp, và nhiều chuyện rất an yên. Những cuộc chia tay chưa kịp gặp, và những con người ngược xuôi ngang dọc mãi mới gặp được nhau. Chẳng có gì mơ mộng, chẳng có dây dưa, yêu đương sớm nở tối tàn, nhạt toẹt. Tôi thì ở trong thế giới của mình, thật giàu sức tưởng tượng.

Con người người ta thương nhau nhưng hay quên nhau khi cuộc đời bạc bẽo. Tôi muốn người ta cứ thương mình cho hết đêm hết sáng, rồi thôi; chứ đừng thương nửa vời để đi rồi thôi nhớ chúng mình từng có thương nhau. Thương trai, thương gái, thương cậu thương dì, thương chú thương em, thương bạn. Nào cũng là thương.

Có bác nọ bác hỏi tôi, mày có ghét ai bao giờ không. Tôi kêu có chứ, nhưng chẳng nhớ. Lúc đó ghét quá nên giờ hết ghét rồi. Ghét ai mệt lắm chứ đùa. Thằng bạn nó chửi; con điên. Hồi về Việt Nam mười tháng tôi đi cấp cứu ba lần vì nhiễm trùng đường ruột. Nghe nói điên thường không có bị bệnh.

Vì một lý do nào đó, tôi luôn cho rằng mình có một cuộc đời ngắn ngủi. Nếu buổi sớm thức dậy mà không muốn hát một bài thì hẳn là tôi đang lâm vào tình trạng nguy kịch. Và tôi cứ luôn nguy kịch như thế kể từ lúc đi làm. Tim răng lăn hối hả, mệt nhoài.

Tôi cũng dành cho cuộc đời mình thật nhiều tham vọng. Từ việc trở thành một nhà văn, sau cái thời viết linh tinh trên diễn đàn văn học, đến lúc được nhà xuất bản nhận bài, rồi bài không bao giờ thành sách; cho đến việc chơi guitar, ca hát, và làm việc ở nơi mà tôi thấy mình tươi vui như bình minh buổi sớm, có một nhà vệ sinh thơm tho sạch sẽ thật an toàn. Tôi nghĩ hồi bé mình có nhiều quyết tâm hơn.

Tôi cho rằng mình chỉ có thể làm một đứa mơ mộng bán thời gian, thỉnh thoảng xem lại vài đoạn clips Singing In The Rains, hay nghe tiếng côn trùng ra rả trong Mùi Đu Đủ Xanh, làm thợ sửa ống khói của Mary Poppins hay kêu Meo Meo cho người ta biết mình cần được quan tâm an ủi. Đối với tôi, những thứ cũ kỹ xa xưa thật vô cùng xa xỉ, và chẳng làm sao tôi lấy lại được cái vị cháo quẩy thơm lừng trong ký ức mùa hè khi về thăm quê ngoại. Ký ức thật dễ bị lãng quên, cũng giống như những đêm trắng ở Phần Lan, bình yên đến không thể ngủ.

Mưa Trái Mùa

Đêm qua đi ngủ sớm, tôi mơ thấy Vũng Tàu đổ mưa. Cơn mưa đổ rào lên mái tôn ầm ầm như mưa giông, cái nóng bất chợt từ chiều đến tối muộn bị cuốn bay. Lòng tôi thấy yên ả lạ, không có bồn chồn, cồn cào, vui vẻ, đắn đo hay chi chi nữa; chỉ có ‘tự do’. Tôi thấy nước ngoài trời trôi về phía cống, nước tụ lại hai bên đường, lá cây không chịu nổi sức bền của mưa rơi lả tả. Dòng nước trôi ra từ ống dẫn nước men theo bức tường chảy xuống, tràn ra mặt đường bê tông, mái tôn trên đầu nước nhỏ tong tong. Đèn đường chiếu lên màn đêm trong vắt, nhìn kỹ sẽ thấy nước mưa bị đèn hắt vàng làm lộ bóng, đường vắng tanh, nhà dân đã tắt điện, lặng như tờ. Chắc có không ít hộ nhà bị tiếng mưa rơi đánh thức. Còn tôi thì đang tan xuống lòng đường.

Sáng mở mắt, trời còn sớm, mùi buổi sớm trong veo, có tiếng mưa trên nóc. Tôi nghĩ nghĩ không biết tiếng mái tôn lộp độp đêm qua là mơ hay thật. Trưa nóng tôi ra ngoài cửa hàng ngồi một lúc, cái oi ả của ngày hôm qua như đã trôi đâu mất. Nhà đối diện bận rộn dọn hàng bánh mỳ nướng muối ớt, chú kéo cái sạp bị kẹt vào nhánh cây chìa ra, loay hoay mất một lúc mùi khói nướng bay lên, chị con gái mới bắt đầu mở hàng.

Cả khu phố có mỗi cái cây của nhà bán gỏi cuốn nằm chổng trơ trên vỉa hè, treo tấm biển “xe ôm” bạc nắng, phía trước phía sau đặt mấy cái ghế nhựa có chân trụ cong vòng cho mọi người tán dóc. Trời không một ngọn gió mà không khí vẫn trong trẻo lạ thường, không thừa ra một hạt bụi, đường nhựa cũng đậm hơn một tông màu. Không biết đêm qua trời đã đổ mưa bao lâu, chắc là có từng dừng lại giữa khuya giữa sớm. Mẹ tôi lẩm bẩm, “Sao mưa lại trái mùa thế này” rồi quay sang tôi hỏi: “Có biết phân biệt mùa mưa mùa nắng không đấy?”

Tôi: “…”

Đêm hôm trước trời cũng bất chợt mưa giữa khuya mà không ai nhớ.

Lúc tôi còn quấn lấy chăn thiu thiu ngủ trong góc, mẹ lay tôi dậy, dặn “Mẹ mua bún bò Huế kìa, bé dậy ăn đi.” Tôi lim dim “Ừmm vâng” rồi nhắm mắt bất tỉnh. Mẹ lăn ra nằm bên cạnh. Lúc đó tiếng mưa còn tông tông trên mái nhà, tôi nghĩ, thật thoải mái, giống như ai đang à ơi câu hò hát ru. Gần mười giờ sáng tôi mới tỉnh hẳn, có thấy mẹ nằm bên cạnh bao giờ. Bịch bún mẹ để trên thùng bia cạnh bếp, còn hơi ấm nhưng sắp nguội rồi.

Love is a miracle

Tình yêu là một điều kỳ diệu.

1.

Người ta nói tính cách của bạn thay đổi khi bạn sử dụng một ngôn ngữ khác. Đó là thật. Và vì đây là một câu chuyện khó nghĩ với người Việt nên mình xin được kể bằng tiếng Anh.

My friend, she fell in love with a man who was 40 years older than her. They lived together for a year before he passed away. Their world had only love.

When he’s gone, they were 8 thousands miles apart.

He left everything behind to move to Vietnam with her, including an estate, a business, money and his second wife. She said, “Love is unspeakable. We’ve never thought of falling for each other and moving in like this. To make this decision, we had wasted a lot of time for sorriness, worry, fear, greed, and disbelief. But in the end, we had a wonderful year, a year that I’ll cherish till the last morning that I wake up. I’d never regretted, and so had he. It made us grow stronger, and every single minute we had was even more precious.”

“One day you will understand. We have many lives, we don’t remember doesn’t mean it doesn’t exist. However, even if there’s an afterlife await, you are still a different you. You can’t never be ‘you in this life’ ever again. So live true to that, no matter what you will be in your next life.”

I asked her, “So what about sex? Was everything okay because of his age?” She was traumatized with sex abuse during her teenage but there was nobody to help.

Continue reading “Love is a miracle”

2017, Chào Em!

Câu nói đầu tiên tôi nghe đầu năm 2017 là, “Trang, mày còn nhớ tao không?” Tất nhiên là không, tao còn chưa thức dậy.

Nhận điện thoại từ một người bạn đã lâu không gặp khiến tôi vui lạ lạ. Tôi nghĩ, năm nay hẳn sẽ có nhiều điều bất ngờ đang chờ mình phía trước: những cuộc hội ngộ, những thử thách mới, những đêm bận bịu đến mất ngủ, những buổi sáng bình yên và những ngày chiều chộn rộn; tôi thèm được bận, được “mệt đến ngẩn người”.

“Không còn nữa những ngày gian khó
Không còn nữa buồn lo giấu đi trong lòng
Ta được sống thêm một lần nữa, tựa như giấc mơ.

Khi người đến ân cần yêu thương
Ta được thấy ngày mai sáng tươi muôn màu
Ta được sống bên trời thơm ngát, đẹp như giấc mơ.”

Tôi không mong được sống ngày “không còn nữa những gian khó”, tôi muốn được sống hết mình bằng tất cả vốn liếng của bản thân – kiến thức, năng lượng, niềm tin, và một cái đầu luôn tỉnh táo. Tôi không mong cuộc sống đẹp như một giấc mơ, tôi chỉ muốn sống đẹp như những giấc mơ mà mình không thể nhớ. Tôi mong không phải đi cất buồn lo một mình. Tôi mong tìm được một nửa linh hồn, một người lạ hóa quen, biết ôm tôi thật lâu mỗi khi buồn phiền. Một người yêu tôi và để tôi yêu.

Hình như tôi đi đến hết giới hạn cô đơn rồi, nhưng Mr. Right anh ở đâu, sao anh không tới.

Tôi đã có một năm 2016 trầm lặng, buồn và nhạt như shots Blue Mountain của Helsinki. Nhưng nó ngấm rất lâu, rất sâu. Nó khiến tôi nhận ra cuộc sống của mình không còn ở đó. Tôi cần được bay nhảy, được vùng vẫy, được tôi rèn và mài mòn bằng những điều chỉ có thể học bằng tuổi trẻ.

So I was on that plane home; get ready for new challenges, new trials, new paths, new life.

Đêm chuyển năm trở về nằm bên cạnh mẹ, tôi nghĩ mình đã nhìn thấy điều gì phía trước. Cuối năm 2017, tôi sẽ gật đầu mỉm cười, tự hào vì những gì bản thân đã đạt được, vì những con người đã luôn sát cánh bên tôi như 2016 đã từng.

Và tôi sẽ tiếp tục chờ Mr.Right cầm bản đồ tìm đến,
trong chiếc áo thun trắng vào một ngày nắng rất trong.

Độc thân không cô đơn

Mẹ tôi luôn bảo con gái có ai không phải lấy chồng, đi làm dâu mới biết viết ngược chữ “khổ”. Nhà tôi có quan niệm phụ nữ phải tam tòng tứ đức, công dung ngôn hạnh, bếp núc giỏi giang… nhưng chẳng cầu kỳ gì về người đàn ông hết cả! Tôi nghĩ, “nhà” thì phải do hai bàn tay vun đắp, hai người hai nghĩa vụ, hai quyền lợi bình đẳng như nhau; hai người hai trái tim vàng sống trong mái lầu son, chứ không phải là túp lều tranh để sau này nuôi con, con cũng khổ. Lúc còn trẻ thì sự nghiệp đi đầu, tình duyên có cưỡng cầu cũng chưa chắc đến, có hợp sẽ có tan, cứ từ từ mà quen, không việc gì phải vội.

Nói với mẹ quan điểm của mình, mẹ tôi tức ngất, nhưng không phải không đồng tình. Mẹ làm dâu mười năm rất khổ, xa xứ xa quê mà lại lấy sai người. Vậy nên tôi luôn nghĩ yêu đương là chuyện của mình, còn kết hôn là chuyện của họ [hàng]. Suy cho cùng thì kết hôn cũng chỉ là một tờ giấy, lúc ly hôn phải cầm thêm mấy tờ nữa không chừng.

Tôi không quan tâm. Không gặp đúng người, không gả. Ba mươi năm chưa phải là dài. Độc thân nhưng đâu có cô đơn.