My lonesome sweetheart

My best friend, she turned 23 just yesterday.

We’ve been chatting with each other for a decade, even when we were more than eight thousands miles apart. I can tell you everything about her, she can describe my facial expressions on the phone, even to the sightless winkle on my forehead. We were so close that we can hear each other crying over through the eyes.

Her father is in the final stage of cancer. Her brother just got married to a Korean woman, he moved away for his job. Her mom is getting old. And my sweetheart, she fall in love with a girl.

She’s never cried in front of me,  for so long that I could remember. She’s never got so pessimistic with her life, even to the worst of time. But there was one day she called me at dawn, saying: “I’ve just told my father about his condition, that he only has a few days left. Maybe two, or four.”

“Today is my mom’s birthday. My brother and sister-in-law left for Korea. He hugged me and asked if I could tell him (her father) about the truth. He said I’m the strongest one in the family. He believes in me. He cried a lot.” She stopped for a silence. “I think I’m a bit overwhelmed. I want to be alone so don’t be panic if you can’t find me. I won’t die, you know.”

I said yes. “I got you.”

We have a lot of things in common. Our moms was born on the same day, we somehow look alike, we admit our weaknesses to no other but us. The only thing different is she always ahead of me, her heart and her mind are more distanced than mine. Perhaps you know what I mean.

Up until yesterday, her birthday was about to passed, I made a call, starting with “Hei, where have you been. It’s your birthday.” She didn’t say anything a few seconds after. She cried.

I asked, “Why didn’t you call (me)?” She said, “We all have our own problems, I know you’re suffering, too. Honestly, I really miss you.” She was up to the next bus to another city. She’s always few steps ahead of me but we’ve never been distanced like this, even to the oldest time we were once apart. Perhaps, that’s what adulthood is like. We hide many things unspoken underneath our skins, not letting anyone touch it. We’re only open about it when everything’s been solved, or been forgotten; or to the stranger whom we met on the street, the people who can’t pity us.

“She’s on a Friday Night Express
She got her nails done and a brand new dress
She got a secret in her eyes that even make-up can’t disguise
And all that matters is right now”

Advertisements

Love is a miracle

Tình yêu là một điều kỳ diệu.

1.

Người ta nói tính cách của bạn thay đổi khi bạn sử dụng một ngôn ngữ khác. Đó là thật. Và vì đây là một câu chuyện khó nghĩ với người Việt nên mình xin được kể bằng tiếng Anh.

My friend, she fell in love with a man who was 40 years older than her. They lived together for a year before he passed away. Their world has only love.

When he’s gone, they were 8 thousands miles apart.

He left everything behind to move to Vietnam with her, including an estate, a business, money and his second wife. She said, “Love is unspeakable. We’ve never thought of falling for each other and moving in like this. To make this decision, we wasted a lot of time for sorriness, worry, fear, greed, and disbelief. But in the end, we did have that wonderful year, a year that I’ll cherish till the last morning that I wake up. I’d never regretted, and so had he. It only make us grow stronger, and every single minute we had was even more beautiful.”

“One day you will understand. We have many lives, we don’t remember doesn’t mean it doesn’t exist. But even if there’s an afterlife await, you are still a different you. You can’t never be ‘you in this life’ ever again. So live true to that, no matter what you will be in your next life.”

I asked her, “So what about sex? Was everything okay because of his age?” She was traumatized with sex abuse during her teenage but there were nobody to help. Continue reading “Love is a miracle”

Cụ Tôi

Năm 2014 tôi về nghỉ hè, trước đó một hai tháng cụ bệnh nặng một lần làm cả nhà sợ chết khiếp; tôi vừa về đến nơi thì cụ liền khỏe lại; thân xác cụ gầy gò ốm yếu nhưng ý cười trong mắt chẳng tắt bao giờ. Gặp tôi cụ than thở người cụ đau nhức lắm, khổ sở lắm, không biết bao giờ con rể (ông nội tôi) mới đến rước cụ về trời; tôi liền sấn lại bóp tay bóp chân bóp vai cho cụ, cụ để tôi xoa bóp một chút xíu rồi bảo thôi. Cụ sợ cháu mỏi tay thật hay tay nghề của tôi vụng về không biết nữa.

Bà với cụ đều gầy gò, người nhà tôi tạng người đều thế, nhưng bà tôi dưới lớp da còn có chút thịt, còn thịt trong người cụ thì theo thời gian teo tóp dần. Bắp chân dưới tay tôi nhão nhoét, cẳng chân cẳng tay cụ chỉ có làn da lấm chấm đồi mồi bọc lấy khung xương, tôi mới đi có hai năm mà cụ gầy đi trông thấy.

Mỗi bữa cơm cụ chỉ ăn được 1/4 cái bát nhỏ, có khi còn ít hơn. Cụ ăn mãi, nhai mãi, vừa ăn vừa nhìn tôi bằng đôi mắt mờ mờ nước. Mắt cụ lúc nào cũng ầng ậng một tầng sương dày đặc, cái gì cũng nhìn không rõ, nhưng lúc nào cũng nhận ra con Trang đến thăm cụ đấy à, khiến tôi khoái chí cười toe toét. Đôi mắt của cụ chỉ có một mảng đen sâu thăm thẳm, giống như có ai bỏ vào đấy hai hột nhãn đặc láy rồi đắp thịt nhãn bên ngoài; buồn vui một đời đều chôn chung trong đáy. Vừa ăn cụ vừa tủm tỉm nghe tôi kể chuyện, bà bảo có cháu ở đây cụ ăn nhiều hẳn, ngon miệng hẳn, tuy chỉ được có nửa muỗng cơm. Tôi ngoạc miệng ra nịnh nọt, “Ngày nào cụ cũng phải thế này nhé, lần sau cháu dắt cháu rể về cho cụ.” Nói thì nói thế, chắc cụ biết thừa là tôi nói xạo, chẳng nhắc tôi dắt cháu rể đến bao giờ.

Cụ bị tai biến mạch máu não cả năm trời khi tôi còn chật vật với tuổi 22, tương lai, sự nghiệp, quyết định, vân vân. Nỗi lo cho bà với cụ chỉ xuất hiện chập chờn giữa buổi chiều tháng Năm dài dăng dẳng, cụ cũng đã chờ tôi về trong chừng đấy những cơn đau. Continue reading “Cụ Tôi”

Một Mùa Ta Đã Thương Nhau

Chiều tháng Chín, Helsinki bước vào mùa đông, người qua đường đạp lên nước trên gạch, bẩn và lạnh. Tôi đến cảng vào giờ tan tầm, đại lộ đông như mắc cửi, tram chật kín người; người già ngồi nói chuyện, người trẻ đứng cười đùa, người cần tránh mưa, người thì thơ thẩn. Bầu trời thì xám xịt nhưng ai cũng tự giữ một sự vui.

Tram dừng trước cửa khu thương mại, tôi kéo vali băng qua vạch kẻ đường, tóc tai bay tán loạn, cây dù oặt ẹo bị gió đánh gãy một, hai khung làm ướt một bên vai; tôi cứ thế lao vào lòng đường để hạt mưa bé con con rơi đầy vào mặt. Bước vào tòa nhà thương mại, tôi liền trông thấy một nhóm ba người quen thuộc. Quăng dù xuống đất, tôi lao vào lòng chúng nó, bụng kêu rột rột. Cả lũ cười phì.

Bốn người chúng tôi ôm nhau thật chặt. Tôi phải dang rộng tay và nhón chân lên cao để hai đứa thấp hơn không bị ngộp thở. Một hội bảy đứa có gần nửa là học sinh trao đổi từ Cộng hòa Séc, Tây Ban Nha, Nga, còn lại chúng tôi ba Việt, một Nga là sinh viên chính quy. Chúng tôi gặp nhau ở Kouvola, uống bia ở Kouvola, đánh nhau ở Kouvola, và chia tay vào một ngày ngắn ngủi.

Sau chuyến du lịch vào đầu tháng Năm, hội exchange tan rã, đứa nào phải về nước thì về nước, đứa nào về thăm nhà thì về thăm nhà. Chúng tôi mỗi đứa vài vali bay một ngả. Ba tháng hè cứ thế trôi qua, tin nhắn của hội vẫn xuất hiện trên Messenger đều đặn. Chúng tôi nói về tất thảy mọi chuyện linh tinh, như là có một quán Việt mới mở ở Brno; đêm nay tao nhớ chúng mày lại mất ngủ; mày xem bài báo này chưa; mày có nhớ chuyện này chuyện này chuyện kia không; ừ, hồi đấy vui thật; thằng này còn ‘made out’ với con kia trong bar nhé; một hôm thằng kia uống say còn dọa bọn con nít nữa nhé; có đứa thì lôi lôi kéo kéo tao bảo là “Mày thích tao” đấy… Sau đó, tin nhắn từ các quốc gia vẫn liên tục được gửi. Cả mùa hè, ban ngày tôi lao vào làm việc, ban đêm trằn trọc muốn bay ngay về Phần. Ngày tôi sắp sang, Valter viết lên tường của tôi trên Facebook: “bạn không gọi và không viết, tôi nhận được khó chịu.” Continue reading “Một Mùa Ta Đã Thương Nhau”

Cái Lãng Mạn Chết Ngất Ở Brno

Brno là thành phố lớn thứ hai ở Czech, từng là một thủ đô cũ của vùng đất Moravia, nay thuộc Cộng hòa Séc. Những khu nhà trên đường phố nằm kề nhau trên những ngóc ngách cổ, nửa hiện đại nửa xa xưa. Nếu so Prague với cô nàng Lọ Lem hạnh phúc bên hoàng tử, thì Brno là cô bé bán diêm lạnh cóng ở góc đường. Brno không đẹp. So với Prague hay láng giềng Budapest, Brno giống như một thành phố không tên không tuổi, không cần được ghi nhớ cũng chẳng cần phải nhớ đến ai. Ờ, để làm thân với Brno cần lắm một đống thời gian để ngỏ.

Đó là tư vị của Brno.

Trang phát hiện ra mình đang bị Brno dầm dề quyến rũ. Không lặng lẽ như Tallinn, không trầm mặc như Kouvola (“được” lũ bạn Phần tôi gặp ở đây mệnh danh là ngôi làng “bình yên” nhất quả Đất,) không cổ kính như Budapest hay khiến người ta ngây nhất như Krakow (hay gái đẹp Ba Lan), không độc đáo và mạnh mẽ như Berlin, càng không thể đem ra so sánh với thủ đô Praha đồ sộ, tóm lại là Brno chẳng có cái gì để ngưỡng mộ. Chỉ có mỗi bầu trời trong xanh, nắng cao cao và cái nóng cận kề nhưng chưa đến độ, những gần hè lười biếng lăn lộn trong phòng cô nàng hàng xóm, chẳng để làm gì ngoài việc cười vào mặt nhau khi Lu hay Trang thông báo, “Hôm nay là depression (Mon)day của tao.” Đó là sự quyến rũ chậm chạp nhàn nhạt, thậm chí Trang có chút nghi ngờ nếu người ta có thể miêu tả sự quyến rũ bằng tính từ “nhàn nhạt,” nhưng là Brno đang chậm chạp quyến rũ Trang và mấy đứa thân thân. Đó là sự hào hứng nhìn bầu trời xanh ngắt khi tỉnh giấc, đánh răng rửa mặt, sà vào bàn làm việc học hành và lên kế hoạch, giữa chừng đói bụng giải quyết bằng fastfood trong tủ lạnh hoặc kéo anh bạn thân đến canteen ăn bữa trưa. Buổi chiều mệt mỏi thì đi dạo siêu thị mua đồ ăn, hoặc giải tỏa căng thẳng bằng việc băng qua đường vắng xe – mặc dù cái lằn sang đường cách đúng một mét. Trang chưa thấy thành phố nào xe cộ khiêm tốn như Brno, nhưng tuyệt đối phải thán phục mạng lưới phương tiện công cộng ở nơi đây, cũng là lý do mà Trang chưa bao giờ phớt lờ thôi thúc “phải ra ngoài vào ngày đẹp trời” của bản thân đến thế.

Còn nhớ ngày đầu tiên nhận phòng trong ký túc xá, cả người Trang chỉ toát lên cảm giác: khó chịu, khó chịu, cực kỳ khó chịu. Mặc dù đã chuẩn bị tâm thái “chẳng nơi đâu tiện nghi hơn căn phòng nhỏ trong căn hộ ba người ở Phần hay ngôi nhà có mẹ,” Trang vẫn bị hậu quả của jet lag bồi thêm hai chuyến say xe làm cho bức bối.

Lúc làm thủ tục check-in, bác gái quầy tiếp tân lạnh nhạt thông báo bằng tiếng Séc, cuối tuần tạm thời không có internet, đồng nghĩa với việc bảo Trang nằm dầm dề buồn chán trong phòng cho đến khi được cập nhật với thế giới – đứng hình tập 1.

Phòng đôi dành cho hai người ở diện tích xấp xỉ 20 mét vuông, bớt khó chịu vì có mỗi mình Trang ở, phòng tắm và toilet dùng chung với hai người khác (nếu như cái bạn sắp đến ngày mai có roommate) – khó chịu 2.

Phòng tắm được che đơn sơ bằng một tấm rèm nhựa theo phong cách đô thị Việt Nam từ 15 năm trước – khó chịu 3.

Mùi đồ gỗ trong phòng còn tồi tệ hơn cả mùi ô tô, xộc thẳng vào đầu Trang đánh boong boong không thương tiếc – khó chịu 4.

Nghĩ đến thang máy chỉ đi đến tầng 11, phải leo bộ đến tầng 12 mà bị “giấu” cho đến lúc nhận phòng mới biết – cực kỳ bực bội 5.

Lại nghĩ Adam giúp mình xách cái túi thể thao con con, Anezka giúp mình xách cái vali con nặng nặng – lại thôi, không bực bội nữa. Quay ra cười hề hề với hai đứa rồi lâm vào trận chiến căng não chọn giường, chọn bàn, chọn tủ, (tuy nhiên sau này tất cả đều là của Trang vì roommate không đến,) chọn địa điểm mua sắm ngày hôm sau. Lúc đó Trang còn vụng trộm than thở với lòng, “Làm sao mà tôi sống cho qua năm tháng đơn sơ buốt giá…”

Bây giờ ngồi đây nghĩ lại ngày đó, mấy câu than thở đó, tự nhiên lại không nỡ rời đi, lại thì thầm than thở, “Làm sao mà tôi sống cho qua những tháng ngày nhạt nhẽo ở Kouvola…” Rồi lại thầm nghĩ, một năm sau nếu mà có rời Phần về nhà với mẹ, hẳn là bụng lại bảo dạ, “Làm sao để bảo đảm an toàn tính mạng khi lưu thông trên đường bộ…?”