Niệm Khúc Cuối – Ngô Thụy Miên

Ngày xưa, cái hồi còn bé tý ti ấy, tôi không thích nghe nhạc vàng vì nghe không hiểu. Nó buồn buồn mà nó cứ rầu rầu chẳng có chút chi vui tươi hồ hởi. Nhưng mà cứ trưa trưa mẹ bật nhạc vọng từ nhà trên xuống dưới là  giai điệu nó trôi tuột vào lòng từ bao giờ. Để bây giờ vô tình nghe lại ở đâu đó trên phố, quán cafe vỉa hè hay trên YouTube, lòng cứ lâng lâng nhớ về buổi mùi trưa trưa về chiều hồi xưa, mặc dù tất cả chỉ đọng lại trong một khoảnh khắc rất mơ hồ màu nắng. Ấy cũng đủ xuyến xao.

Tôi luyện thành thói quen thích nghe nhạc vàng khắp năm châu bốn bể chắc là vì mẹ (có mấy bài da diết ỉ ôi quá tôi cũng chào thua, sến tan cả da gà nghe không hiểu). Hồi bé tôi nhớ mẹ có cái đài cát xét nhỏ đặt kế bên ghế ngồi, cứ buồn buồn là mẹ mở nhạc nghe. Có dạo sớm mưa chiều nắng mẹ cứ để đài bật, băng cát xét chạy hết tôi lại bỏ vào cho mẹ. Rồi tôi nhớ một bài mà mãi tôi không biết tên, thỉnh thoảng lơ mơ thì giai điệu vang lên trong đầu, nghĩ, “A, chắc đây nhạc Trịnh, cứ tìm nghe nhạc Trịnh thấy quen quen là biết ngay.” Nhưng đâu có ai ngờ nó là “Niệm Khúc Cuối” năm 71 của Ngô Thụy Miên.

Hôm nay vừa lúc muốn kể chuyện về nắng mà chưa gom góp đủ ký ức nên buồn buồn gác chân nghe “Niệm khúc cuối”. Nói ra chứ, độc lời thôi không nghe nhạc bụng đã khen hết sảy, không khác gì thơ tình nhạc sỹ gửi người thương. Người viết có lòng mà người nghe không nhận.

Vậy xin chia buồn.

“Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy
có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy
Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy
tóc rối bạc màu, vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em

Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương
Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời
có trách một đời, cũng đã muộn rồi
Tình ơi! Dù sao đi nữa xin vẫn yêu em”

#10 Màu Trắng

Khi buồn phiền tôi viết rất nhiều. Khi đôi tay muốn viết là lúc tôi biết mình đang rất buồn phiền. Không phải tôi lúc nào cũng buồn phiền cả, có những mùa tôi chẳng viết được chữ nào vì… chẳng có gì để buồn phiền. Nếu bạn có để ý thì gần như tháng 12 năm nào tôi cũng cặm cụi hoặc viết, hoặc lảm nhảm về một vài điều gì đấy. Có khi tôi dồn hết buồn phiền vào tháng 12 không chừng?

Bạn tôi luôn bảo, “Trang, you have a sun-shiny smile, you make me feel good.” Tôi rất lấy làm vui. Lúc tôi nghe nhạc của Trần Lê Quỳnh, tôi nhớ bạn lắm.

“Đằng sau từng lời hờ hững
Là tháng năm sắp qua rồi
Đằng sau nụ cười hạnh phúc
Là tiếng khóc lúc không người

Một ngôi nhà vắng
Một đêm trắng như những nỗi buồn trong đêm mùa đông
Hay màu hoa đang chờ lúc xuân sang thức dậy”

Tôi không thích giọng nữ cao. Tôi nghe nhạc để tâm hồn được an ủi, và để không quên đi bản chất của mình. Tôi thích nghe cái chất giọng trầm, buồn, và cực thấp của đàn ông. Ngoại trừ chị Nguyên Hà, Jung In (tôi thích chất giọng của chị khi ft. Leessang), Lê Cát Trọng Lý – truyền nhân của nhạc Trịnh và Patti Page – biểu tượng âm nhạc của thời hoàng kim Jazz/Pop; tôi chết mê mết mệt một nàng du học sinh Anh, Hy.

Tôi không hiểu gì về âm nhạc, không yêu âm nhạc như người ta yêu Manchester United (hôm qua khi họ vừa chiến thắng trên sân Old Trafford, con dân tung hê vang dội, một người lạ ôm chầm lấy tôi, nước mắt lem nhem hô hào trong vui sướng; vì tôi mặc đồ đỏ hay chăng?). Tôi chỉ thèm nghe vài lời tự tình an ủi, để xóa đi sự im lặng, trống rỗng, và lạnh lùng.

Và ít có ai như Trần Lê Quỳnh, như Quốc Bảo, khiến sống mũi tôi cứ cay cay.

Nếu bạn chưa biết: Nhạc sỹ Trần Lê Quỳnh sinh năm 1978 tại Hà Nội, quê gốc ở Hải Dương – tính ra tôi cũng là một nửa đồng hương ấy nhỉ. Anh sáng tác rất ít, rất kiệm nhạc, nhưng gần như tất cả giai điệu, câu chữ của anh đều có thể chạm đến tiếng lòng người nghe. Cách anh kể chuyện đầy chân thành, day dứt, và quyến luyến, như “Tuyết rơi mùa hè”, “Cô gái đến từ hôm qua”, “Chân tình, “Trăng dưới chân mình”, như “Màu trắng” mà tôi thích nhất. Thích bằng cả tâm hồn ngay từ nốt nhạc đầu tiên.

#6 Bị ốm

Lúc bị ốm chỉ có một mình tủi thân ghê gớm. Nhưng nghĩ lại cũng thấy thật may ghê, vì chỉ có một mình. Một mình tự hỏi han an ủi, một mình tự ăn uống nghỉ ngơi. Vì chỉ có một mình nên phải cứng rắn kiên cường, đừng để những suy nghĩ buồn phiền làm mình rệu rã. Vì chỉ có một mình nên chẳng được ỷ vào ai, mà cũng chẳng muốn ỷ vào ai. Ai cũng bận, cũng thương, như người quen, người bạn.

Tớ không sợ cô đơn. Tớ sợ quen với cô đơn. Nhưng so với việc ở gần người thân mà vẫn tủi thân, thì cô đơn vẫn tốt. Em gái rất quan tâm tớ, giống như tớ luôn muốn yêu thương chiều chuộng con bé vậy. Nhưng cuộc sống là cuộc sống riêng, không thể trách nhau vì không thể thấu hiểu.

Từ lúc tạm biệt Kou chẳng có được một giấc ngủ ngon lành. Thật mệt.
Thôi tủi thân thì tủi thân, chứ đừng rơi nước mắt.

#9 The littlest things

It’s easy to melt my heart: a small cup of hot white chocolate that is sold on the street, a heart-melting song that I haven’t heard for long, a delicious homemade dish, a tight embrace, a sunny blue sky, a lovely bird, Marry Poppins and golden oldies melody, an autumn falling yellow leaf, the crying sound of newborn baby, boyfriend’s breakfast, a slow walk under starry night sky, or a little “quick fast kiss” on my forehead…

To make me fall in love with you.

#8 Qua nước mắt, qua đời

Mình chẳng có gì nhiều ngoài trừ cái dài rộng của thời gian, nên nhiều khi sống mà dửng dưng với nó. Đến khi cái chết dội vào lòng những tiếng thở nặng nề. Thương thay một thân xác tàn lụi. Truyền thuyết Trung Quốc kể về một ven đường đỏ rực sắc hoa bỉ ngạn. Ở nơi đó, người ta chần chừ ngoái về cái sự âm ỉ lặng yên quạnh quẽ. Hãy để họ được thanh thản ra đi.

Trước cái chết và nậm cỏ xanh, em được khóc thật to, được thiếp đi trong giấc ngủ sâu để chấp vá linh hồn mệt mỏi. Em được vùi mình trong giấc ngủ, nhưng đừng ngủ quên trong những thương đau – em hãy ăn năn bằng sự quật cường và mạnh mẽ; nhưng đừng chết chìm trong mùi cồn, khói thuốc, và men say.

Trong cuộc đời, em được quyền bất lực. Hãy mỉm cười với cùng cực cuộc đời, để sống. Để tiếng lòng của người ra đi được an nghỉ yên nhiên.

#7 Trẻ con

Có ai còn nhớ ngày bé khi nằm vắt chân lên trần nhà tâm sự với bọn bạn chí cốt, đứa nào cũng khoác lác ba hoa nói về tương lai sáng sủa? Miệng mồm đứa nào cũng mạnh dạn và vô lo, những ngày mà lũ trẻ con bọn mình còn đang háo hức và tự tin hết sức.

Đùng một cái tớ nhận ra, đã từ lâu rất lâu tớ đã không còn nằm nhìn trần nhà và nói về tương lai nữa. Tớ lai vãng ở những quán cà phê và trầm mặc trên những chuyến bus xa nhà, thoải mái với sự đơn độc của việc ngồi tĩnh lặng một mình. Gặp bạn gặp bè thì tranh nhau than thở về những kế hoạch dang dở, những chuyến đi chưa kịp đến và những lo âu chật vật đời thường. Chúng mình tán dóc, trầm mặc, ba hoa, ca thán, cười đùa, buồn bực. Thứ gì cũng có, chỉ thiếu có việc miêu tả tương lai như những đứa trẻ con. Và tớ nhận ra rằng, dường như người ta thoát ra khỏi cái xác của trẻ con bằng việc quên đi cách sống vô tư. Và vô tư là đặc quyền chỉ trẻ con mới có.

Thơ Nguyễn Thiên Ngân

“Giá mà ta thiếp đi một chốc
Tỉnh lại thấy người đang nắm tay
Phải mà người biết trăm cơn mộng
Chỉ nhớ người thôi, nhớ rất đầy”

“Ôi ngay cả phút mình cô quạnh nhất
Chẳng dám mua một vé để đi xa
Sợ đến lúc bốn chung quanh là núi
Mình sẽ thành trong suốt đến tan ra.”

“Có những ngày chỉ muốn trở về quê
Nằm nghe gió rít qua hàng song cửa
Nói với mẹ: Con không đi làm nữa
Mẹ nuôi con đọc sách hết đời, nghe?”

“Em thương mến,
Không có gì để vội.
Lá vẫn xanh thanh thản hát trên cành
Có những lúc ta chỉ cần phải đợi
Kẻo vội vàng, đôi lúc hoá mong manh.”

“Rồi có một ngày em biết cách
Tự trồng nên cả một mảnh vườn xinh
Thay vì cứ buồn sầu vì ai đó
Hái dăm hoa rồi mang đến cho mình.”

“Bỗng ngày nọ người nhìn ta khẽ nói
‘Những diệu kỳ nằm ở phía xa khơi’
Chúng mình là tàu bé trong hải cảng
Ôm mỏ neo nằm mộng những chân trời.”
– Những diệu kỳ nằm ở phía xa khơi

“Ta chỉ muốn nhìn sâu vào đáy mắt
Dẫu im thinh nhưng lòng đã nghe lòng
Đời đông quá. Chúng ta tìm nhau mãi
Thấy nhau rồi, đừng xa nữa
Nghe không…”
– Nghe không

Challenge 10 cuốn sách

Bỗng dưng một người bạn hỏi mình có cuốn sách nào hay hay gợi ý cho nó đọc, tiện được đà mình viết tới luôn. Nhưng chả đâu vào đâu vì lười quá. Bạn có tin mình không? Tin thì đọc.

1. Bên nhau trọn đời – Cố Mạn
Đáng lẽ mình không nên đọc quyển này trước khi chạm đến những tác phẩm khác của cô.

2. The Catcher in the Rye (Bắt trẻ đồng xanh) – J. D. Salinger
Bị thu hút bởi vì cái bìa, chứ không phải vì tiếng tăm vang dội của tác phẩm. Sau này Minh Trang quăng quyển sách cho mình với tư cách Quà chia tay, mình mới hiểu vì sao Salinger cứ luôn được nhắc đến.

3. Miếng Ngon Hà Nội – Vũ Bằng
Ai lại không liêu xiêu trước câu từ của Vũ Bằng khi kể về các “ông tiên” trong làn sương mờ buổi sớm cơ chứ?! *Hơơơơơiiii*

4. Ánh trăng không hiểu lòng tôi – Tân Di Ổ

5. Truyện tiếu lâm Việt Nam…
Món quà gặp mặt của Sếp cũng kỳ lạ như cảm giác của mình ở Tallinn vào buổi sáng, trưa, chiều và hoàng hôn khi trời sắp tối. Và mình cũng đã cầm quyển sách lên với nhiều kỳ vọng và mong chờ một [vài] điều quen thuộc như đối với Tallin vậy. Boss số 1!

6. Pride and Prejudice – Jane Austen
Một người bạn bỏ tôi rằng mọi phụ nữ đề nên đọc nó. Tôi từng đọc cuốn sách này vài năm trước đây rồi, rất lâu trước khi quen bạn. Tôi sẽ đọc lại cuốn sách này khi biết mình lạc mất nó ở đâu.

7. Perfume (Mùi hương) – Patrick Süskind
Nó ám ảnh tôi ngay từ trang số một. Rồi mỗi lần ngửi thấy hương hoa quyến rũ cạnh bên, tôi lại nhớ đến cuốn sách. Một lựa chọn không tồi.

“It chased me day and night at the time I first read the 1st page. And every time since then when I catch the sense of beautiful smell, I immediately recall the book.
Right choice.”

8. Girl with a pearl earing (Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai) – Tracy Chevalier
Mình đã bị ám ảnh trong một thời gian không dài nhưng vừa đủ ngắn để Luôn muốn cầm lại quyển sách một lầ nữa.

“I got upset after reading this book and could not stop myself from thinking about it for a while. You KNOW that feeling!”

9. Hoa tư dẫn – Đường Thất Công Tử
Mình còn cầm hẳn sang Phần vì sợ nhớ nhà và nhớ truyện…

10. Mắt biếc – Nguyễn Nhật Ánh
Mặc dù chỉ là một quyển sách nhỏ bé tí teo thôi, nhưng mình thích nó hơn tất cả những gì mình từng đọc.

Cà Phê Cuối Ngõ – Thủy Vũ

“Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen
Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế
Vì viên đá tròn xinh
Vì bông hoa be bé
Mà nụ cười em trong hơn

Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn
Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó
Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ
Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?

Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông
Anh chỉ thấy toàn người lạ
Người lạ thì chẳng là gì cả
Thế giới thu vào một mái tóc em

Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen
Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính
Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh
Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười

Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
Anh đã trao, dẫu rồi em không nhận…”

#5 Chủ Nhật thường nhật

6h sáng chủ nhật tỉnh dậy thấy trời nắng vàng ươm, thấy Thanh Vũ đang vươn vai vặn mình, cái bóng đen của con bé bị ánh nắng chiếu dính lên tường làm lòng Trang bồi hồi kỳ dị, một lúc lại lịm đi.

8h sáng tỉnh dậy lần hai, lần mò vào Instagram và đọc Horoscope. Nghe đồn là ngày hôm qua và hôm nay Trang có số đào hoa. Đào hoa thì không thấy mà hoa đào thì chắc chắn là không có rồi đó.

10h sáng Trang quyết tâm chui ra khỏi giường, xong nghĩ mai là sáng thứ hai lại chui vô chăn nằm nghĩ về nhân sinh thế thái, trong đầu văng vẳng câu hát “Đường còn dài và nhiều hơn chông gai…” của Nguyễn Hải Phong làm Trang phải vọt dậy chui vào quần áo, nhảy lên ghế ngồi bên bàn cắp cây bút viết lấy viết để trước khi trí nhớ cá vàng bị kích hoạt.

Xong xuôi thỏa mãn rồi Trang tung tăng nhảy chân sáo đi vệ sinh và đi đánh răng rửa mặt, tinh thần phơi phới vào cắp cây đàn guitar tình tính tang hát “Dòng thời gian”, rồi mở nghe “Duyên” của Nguyên Hà. Vũ từ ngoài nghe thấy náo nhiệt chạy vào đánh trống góp vui. Xong xuôi hết rồi hai đứa mới nhìn nhau nghĩ, không biết mấy đứa cùng nhà có nghĩ “Mới sáng sớm mà hai đứa phòng này phát điên làm gì” không nhỉ. Nhưng mà thôi cũng kệ.

Giờ đến đoạn sến súa. Sáng thức giấc lần đầu tiên Trang “Good morning” Vũ, Vũ tươi cười vươn vai bảo “Hôm nay là sáng chủ nhật!” Trang thấy Vũ tươi phơi phới nên ngứa ngáy bảo “Ngày mai là sáng thứ Hai.” Vũ tụt hứng gào lên “Câu bị thiếu dương khí đấy à?!” Trang cười hằng hặc rồi nghĩ lại, có khi nào nó nói đúng không ta. Xong Trang cũng buồn buồn nghĩ nếu có anh nào chạy lại ôm Trang một cái, bảo Trang mọi thứ sẽ ổn thôi, chắc Trang sẽ thương người ta ngây ngất. Mặc dù bây giờ mọi thứ với Trang đều ổn nhưng cứ nghĩ mấy năm trước mỗi lần mình ko ổn đều cần có người ôm ấp an ủi nói một câu đơn giản như thế mà… bây giờ thành ra uất niệm. Xong hôm trước hai đứa nói đùa với nhau, Vũ bảo, nói với mẹ “Mẹ ơi con bị thiếu dương khí,” xem các mẹ phản ứng thế nào. Chắc ngất.