trangiho

Tôi viết vì buồn. Ở cái độ trưởng thành nửa vời tuy đã lớn lên theo những gì mình muốn: có một chút ước mơ, có đam mê và… biết viết; nhưng còn chưa đủ lớn để gánh vác cả thế giới này, tỷ như của mẹ thôi chẳng hạn; thì viết là bài tập tinh thần để tôi vui vẻ mỗi ngày.

Vì một lý do nào đó, tôi luôn cho rằng mình có một cuộc đời ngắn ngủi. Nếu buổi sớm thức dậy mà không muốn hát một bài thì hẳn là tôi đang lâm vào tình trạng nguy kịch. Tôi cũng dành cho cuộc đời mình thật nhiều tham vọng. Từ việc trở thành một nhà văn, sau cái thời viết linh tinh trên diễn đàn văn học, đến lúc được nhà xuất bản nhận bài, rồi bài không bao giờ thành sách; cho đến việc chơi guitar, ca hát, và làm việc ở nơi mà tôi thấy mình tươi vui như bình minh buổi sớm, có một nhà vệ sinh thơm tho sạch sẽ thật an toàn. Tôi nghĩ hồi bé mình có nhiều quyết tâm hơn.

Tôi cho rằng mình chỉ có thể làm một đứa mơ mộng bán thời gian, thỉnh thoảng xem lại vài đoạn clips Singing In The Rains, hay nghe tiếng côn trùng ra rả trong Mùi Đu Đủ Xanh, làm thợ sửa ống khói của Mary Poppins hay kêu Meo Meo cho người ta biết mình cần được quan tâm an ủi. Khi không thể có một cái ôm, tôi muốn được khóc dưới bầu trời đầy nắng. Khi ngửa mặt lên trời và đưa tay che mắt, tôi nghĩ cụ và những người tôi yêu sẽ tìm được tôi ở nơi này, một nơi giống như tấm hình mà tôi chụp ở trên kia vậy.

trangiho

 

 

Nói chứ, lâu lắm rồi khi nhìn lại trang blog này, WordPress mới nhẹ nhàng dặn, Published. 6 years ago.

 

Advertisements