Niệm Khúc Cuối – Ngô Thụy Miên

Ngày xưa, cái hồi còn bé tý ti ấy, tôi không thích nghe nhạc vàng vì nghe không hiểu. Nó buồn buồn mà nó cứ rầu rầu chẳng có chút chi vui tươi hồ hởi. Nhưng mà cứ trưa trưa mẹ bật nhạc vọng từ nhà trên xuống dưới là  giai điệu nó trôi tuột vào lòng từ bao giờ. Để bây giờ vô tình nghe lại ở đâu đó trên phố, quán cafe vỉa hè hay trên YouTube, lòng cứ lâng lâng nhớ về buổi mùi trưa trưa về chiều hồi xưa, mặc dù tất cả chỉ đọng lại trong một khoảnh khắc rất mơ hồ màu nắng. Ấy cũng đủ xuyến xao.

Tôi luyện thành thói quen thích nghe nhạc vàng khắp năm châu bốn bể chắc là vì mẹ (có mấy bài da diết ỉ ôi quá tôi cũng chào thua, sến tan cả da gà nghe không hiểu). Hồi bé tôi nhớ mẹ có cái đài cát xét nhỏ đặt kế bên ghế ngồi, cứ buồn buồn là mẹ mở nhạc nghe. Có dạo sớm mưa chiều nắng mẹ cứ để đài bật, băng cát xét chạy hết tôi lại bỏ vào cho mẹ. Rồi tôi nhớ một bài mà mãi tôi không biết tên, thỉnh thoảng lơ mơ thì giai điệu vang lên trong đầu, nghĩ, “A, chắc đây nhạc Trịnh, cứ tìm nghe nhạc Trịnh thấy quen quen là biết ngay.” Nhưng đâu có ai ngờ nó là “Niệm Khúc Cuối” năm 71 của Ngô Thụy Miên.

Hôm nay vừa lúc muốn kể chuyện về nắng mà chưa gom góp đủ ký ức nên buồn buồn gác chân nghe “Niệm khúc cuối”. Nói ra chứ, độc lời thôi không nghe nhạc bụng đã khen hết sảy, không khác gì thơ tình nhạc sỹ gửi người thương. Người viết có lòng mà người nghe không nhận.

Vậy xin chia buồn.

“Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy
có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy
Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy
tóc rối bạc màu, vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em

Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương
Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời
có trách một đời, cũng đã muộn rồi
Tình ơi! Dù sao đi nữa xin vẫn yêu em”

Advertisements

Let me hear your thought

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s