Tình yêu là một điều kỳ diệu

Love is a miracle.

1.

Người ta nói tính cách của bạn thay đổi khi bạn sử dụng một ngôn ngữ khác. Đó là thật. Và vì đây là một câu chuyện khó nghĩ với người Việt nên mình xin được kể bằng tiếng Anh.

My friend, she fell in love with a man who was 40 years older than her. They lived together for a year before he passed away. Their world has only love.

When he’s gone, they were 8 thousands miles apart.

He left everything behind to move to Vietnam with her, including an estate, a business, money and his second wife. She said, “Love is unspeakable. We’ve never thought of falling for each other and moving in like this. To make this decision, we wasted a lot of time for sorriness, worry, fear, greed, and disbelief. But in the end, we did have that wonderful year, a year that I’ll cherish till the last morning that I wake up. I’d never regretted, and so had he. It only make us grow stronger, and every single minute we had was even more beautiful.”

“One day you will understand. We have many lives, we don’t remember doesn’t mean it doesn’t exist. But even if there’s an afterlife await, you are still a different you. You can’t never be ‘you in this life’ ever again. So live true to that, no matter what you will be in your next life.”

I asked her, “So what about sex? Was everything okay because of his age?” She was traumatized with sex abuse during her teenage but there were nobody to help.

“We did. He said sex does not come from your body. It’s your mental state. I didn’t have any problem with him about that. He understood that trauma. He sympathized with me.” Then she told me about the night they hugged and kissed and made love under the fireworks – the New Year Eve by their apartment’s window was just so warm.

Last night, she woke up to the first firework of the year, she thought it were all dreams. But it’s not.

2.

Chuyển lên Sài Gòn, cuối tuần về Vũng Tàu tôi không còn đồ mặc, hẹn bạn đi chơi, tôi lựa luôn một chiếc váy voan suông của mẹ. Từ dạo đấy về tối, mẹ thường đứng trước tủ quần áo lục lọi thứ gì, một chốc lại lôi ra gần chục bộ bảo tôi thay, bảo mặc được cái nào mẹ cho (tôi mừng húm). Dăm ba bữa chẳng sao, nhưng cả tuần liền ngày nào mẹ cũng muốn tôi thử đồ của mẹ, mắt mẹ sáng long lanh như sao, tôi mệt rũ người cũng cười cười thích chí. Tôi bảo, “Mẹ sinh con khéo ghê, đứa thì xinh, đứa mặc gì cũng đẹp!” Mẹ vui vẻ cười híp cả mắt.

Buổi sáng lúc dắt xe ra khỏi nhà, vừa khởi động máy xe tôi vừa nghĩ muốn sinh con gái, diện đồ cho nó, mặc chung đồ với nó, để nó lấy chồng trong chiếc váy cưới mẹ nó từng mặc.

Không thèm cũng kệ.

3.

Tôi rất thích đọc sách. Tản văn, du ký, ngôn tình.

Hồi học cấp ba tiền mẹ cho quà vặt tôi đều để dành mua sách. Nhưng đó là lúc còn thơ, chưa phải vật lộn kiếm tiềm tự nuôi sống mình ở thành phố khác. Lúc chuyển lên Sài Gòn, tuần nào tôi cũng về chơi với mẹ, để mẹ thấy con đỡ nhớ, đỡ lo. Tôi ở Phần bốn năm mẹ chẳng thèm hỏi han ăn ở, lúc nhớ quá cũng ráng quên đi, sợ chúng tôi mủi lòng bỏ hết công ăn việc làm về với mẹ. Nhưng cuối cùng tôi cũng về, không đâu bằng nhà mình cả. Bốn năm thả rông cuối cùng cũng bắt lại được vào tay, cái gì mẹ cũng muốn nhắc, muốn lo. Con gái trong mắt người ngoài thì sừng sững như chân chùa Một Cột, mà trong mắt mẹ thì chỉ bé như hòn bi ve, chỉ muốn thấy nó lăn ra trước mặt.

Vậy nên khi tôi quyết tâm lên Sài Gòn vùng vẫy, mẹ lo thắt cả ruột gan, sợ môi trường, sợ con người, sợ ăn ninh, sợ đồ ăn thức uống, sợ gầy, sợ mập, sợ đen… Tôi muốn tự trang trải cuộc sống, mẹ sợ tôi thiếu tiền, không biết chi tiêu, thấy tôi mua cuốn sách lại sợ tôi không đủ tiền ăn. Mắt mẹ cứ mờ mờ nước. Tôi không nỡ nhìn, cũng không nỡ cãi.

4.

Mẹ tôi rất giỏi. Lúc cái Linh chín tuổi, mẹ đang bán hàng, nó ôm chầm lấy mẹ từ phía sau, bảo mẹ: “Nếu mẹ thương con thì mẹ bỏ cái lão ấy (ba) đi.” Vậy là mẹ bỏ, gánh luôn nửa số “gia tài” ông ấy tích góp sau bao năm ăn xài đổi lấy tờ giấy đơn ly hôn. Đưa luôn cho ông căn chung cư mới đầu tư và bán một gian nhà phía sau để giữ lại căn nhà mà chúng tôi đang ở.

Lúc tôi sang Phần, mẹ còn rất khó khăn. Lúc Linh đi thì tài chính đã dễ thở hơn một chút, nhưng mẹ vẫn cần vay nợ ngân hàng để làm ăn. Vì nhiều lẽ mà từ nhỏ hai đứa tôi đã ít nói, không nói thừa ra một chữ bao giờ.

Khi mới hiểu nhiều chuyện hơn, đứa nào cũng chăm chăm tìm cách đỡ đần chi phí cho mẹ, muốn độc lập tài chính, muốn xây cho mẹ một cửa hàng nội thất bán mấy thứ đồ nhà bếp xinh xinh, muốn giúp mẹ trả nợ, để mẹ có tiền tiết kiệm lúc về già. Nhưng dù con có 22, 29, hay 30, thì trong mắt mẹ con vẫn là hòn bi ve bé hơn hột nhãn.

Mẹ tôi nuôi con tốt lắm, ngay cả khi khó khăn chúng tôi cũng chưa phải chịu thiệt bao giờ.

5.

Chị họ tôi 28 tuổi, độc thân, giỏi giang, xinh đẹp, cao số* . Mẹ vào Nam với bác ruột của tôi năm 20 tuổi, lấy chồng lúc hăm hai, sinh con đầu lòng lúc 23. Tức là bằng tuổi tôi bây giờ mẹ đã bầu bì gần năm tháng, còn tôi giờ vẫn lạch cạch gõ chữ đêm khuya bên cạnh mẹ.

*Mẹ tôi bảo cao số là khó lấy chồng, con gái họ nhà mình (nhà ngoại) đứa nào cũng có cái số rất cao.

Ngày đó chị Mai còn bé, hai dì cháu rất thương nhau. Khi mẹ lấy chồng chị Mai nhớ mẹ lắm. Sau khi sinh cái Linh, mẹ tôi khổ đủ đường vì nhà chồng, toàn người nhà quê chỉ nghe nhau kể, bênh con bênh cháu chứ chẳng bao giờ nghĩ đến con dâu. Ngày đó chị Mai còn bé, thấy dì cứ về nhà là ôm chầm lấy chị tôi, khóc. Chị ghét ba tôi. Ghét cay ghét đắng. Chị thương mẹ bao nhiêu, thì ghét đay ghét nghiến nhà nội tôi gấp mười.

Hôm qua chị họ đến nhà chơi, mấy dì cháu quay quần ngồi kể chuyện. Hôm nọ cả nhà ăn cơm, chị kể chuyện ở công ty chị có người xấu chị không thích, nhỏ em họ mười mấy tuổi ngồi kế bên nghe lỏm được nửa câu chuyện, chạy lại mách chị Hai: “Chị cứ mua thuốc diệt chuột về hòa với nước, mời nó lên uống nước mỗi ngày là nó sẽ biến mất không dấu vết, không ai biết chị làm!” (Chắc vì nhỏ đọc “Thám tử lừng danh Conan” nhiều quá hay sao). Chị bảo, hình như trẻ con nó chỉ có mỗi cái trò đấy hay sao á dì. Hông biết ai chỉ mà ngày xưa con cũng cứ suốt ngày bày mưu tính kế để tìm cách giúp dì hủy diệt (?!) cái lão ấy cho dì bớt khổ. “Dì cứ mua thuốc chuột về cho nó biết…”

Tôi không thể nhớ ra lúc mẹ khóc trông thế nào. Chỉ nhớ rằng ký ức đầu tiên của tôi là tiếng kêu gào, tiếng két bia rơi loảng xoảng, tiếng người, tiếng hàng xóm, tiếng máu, tiếng câm. Bà cụ đứng trước cửa phòng la mắng mấy câu không ngăn được cuộc cãi vã, trở về giường; buồn, và bực. Tôi với em gái nằm bất động, kéo chăn chùm kín đầu, vờ như đang ngủ rất say, để sáng hôm sau không ai phải nhắc lại chuyện đó. Khi ông ấy ra khỏi nhà, tôi mới xốc chăn, rụt rè đến bên cạnh mẹ. Cạnh miểng chai và căn nhà đổ vỡ.

Mười một năm. Bốn ngàn không trăm năm mươi giấc mơ tôi không thể mở mắt.

Thế nhưng chúng tôi chưa bao giờ thấy mình bất hạnh. Cuối cùng thì tuổi thơ cũng đã êm đềm, mẹ chưa để chúng tôi phải thiếu thốn tiền bạc hay tình thương bao giờ.

6.

Và lại một câu chuyện khác bằng tiếng Anh.

My 2-year roommate, she’s two years older than me and much more mature than me. She’s an artist, a designer, and a mom. Nobody would think she’s gonna get married at the age of 24. Well, you think it’s normal, but that because you don’t know her.

She’d never been single, but always a full-time single free-spirit with a voice that I’d love till the very last echo. She’s a sweet loner.

She’s full-time dreamer, a pragmatist at the same time. She’s complex, conflict and contrast. She was having a hard childhood. She was not any victim of sex abuse, or was about to be, but luckily destiny favored her most. But she witnessed everything dark, disgusting, and haunting in that orphanage. That left her scars, at the same time taught her how to love, how to be braver and more protective to self.

She loved her father the most – they were distanced by her mom because of divorce. He passed away just few months after her moving to Finland, she was the last one to be announced of the death.

When he’s gone, her mom made a few calls to my number, not knowing her phone had got broke so I’d lent her mine. Then, I was the one who heard the sound of her father’s funeral at night, not knowing it wasn’t a frank. I told her about the weird calls I kept receiving, we made some silly jokes and forgot about it. A week later, her mom called me for the bad news, making me promised that I wouldn’t tell anything about this until she’d completed her degree, and kindly asked me to take care of her. In fact, she was the one who took care of me, and she still had her degree unfinished. She left school when I was on exchange, and returned home. Then she knew he was not on any business trip to wood manufacturers abroad. He was in heaven.

One year later when I came back to Vietnam, she’d already had a job and a husband-to-be. They got married, got a child. Everything in the past was left in the unknown. Nobody knew what was happened upon her return, and no one spoke of it. She turned out to be a total different person, more gentle, softer, in a good way maybe. Now she’s a mom. Her daughter’s father loves her so much that I’ve never seen her stop smiling. With love.

And so I wish her a happy ending forever after. With love.

7.

My friend is a gay. His family knows nothing about it. His parents work in the government, as so you know, he can’t come out. Just few days ago, he told his father about his sexual orientation. His father sighed in silence, and came back to him few days after. He spoke to him in a gentle voice, “Son, I think we need to see the doctor. Perhaps some hormones might help.”

My friend remained silent. He told me that, “There are many kinds of love, yet we only witness 2 kinds. You love someone for who they are, like you and me; and you love someone but attempting to fix them as you think they’re… false. In the end, we all got hurt.” 

For me, there are only 2 kinds of love. You love somebody with freedom or a heavy heart. You neither give them the power to stand on their feet nor be a control freak.

All are love.

Advertisements

2 thoughts on “Tình yêu là một điều kỳ diệu

Let me hear your thought

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s