Độc thân không cô đơn

Mẹ tôi luôn bảo con gái có ai không phải lấy chồng, đi làm dâu mới biết viết ngược chữ “khổ”. Nhà tôi có quan niệm phụ nữ phải tam tòng tứ đức, công dung ngôn hạnh, bếp núc giỏi giang… nhưng chẳng cầu kỳ gì về người đàn ông hết cả! Tôi nghĩ, “nhà” thì phải do hai bàn tay vun đắp, hai người hai nghĩa vụ, hai quyền lợi bình đẳng như nhau; hai người hai trái tim vàng sống trong mái lầu son, chứ không phải là túp lều tranh để sau này nuôi con, con cũng khổ. Lúc còn trẻ thì sự nghiệp đi đầu, tình duyên có cưỡng cầu cũng chưa chắc đến, có hợp sẽ có tan, cứ từ từ mà quen, không việc gì phải vội.

Nói với mẹ quan điểm của mình, mẹ tôi tức ngất, nhưng không phải không đồng tình. Mẹ làm dâu mười năm rất khổ, xa xứ xa quê mà lại lấy sai người. Vậy nên tôi luôn nghĩ yêu đương là chuyện của mình, còn kết hôn là chuyện của họ [hàng]. Suy cho cùng thì kết hôn cũng chỉ là một tờ giấy, lúc ly hôn phải cầm thêm mấy tờ nữa không chừng.

Tôi không quan tâm. Không gặp đúng người, không gả. Ba mươi năm chưa phải là dài. Độc thân nhưng đâu có cô đơn.

Advertisements

Let me hear your thought

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s