Blogger treo ngược cành cây

Hôm nay tình cờ vào blog của một người quen, đã lỡ đặt một chân trong cửa rồi chẳng lẽ lại quay mông bỏ chạy. Blog anh ta không khóa, hoặc đã khóa riêng những chuyện cơ mật rất tiêng tư – giống như một bộ phim chẳng bao giờ phát hành mà chỉ demo trailers dài kỳ tùy tâm trạng. Blog của anh (nếu không nhầm anh ấy có lẽ hơn mình chục tuổi nhưng tôi thì cứ ngỡ anh chàng này mới đâu đó 26 mùa thu) viết về rất nhiều thứ, về âm nhạc, lối sống, tâm tư, suy nghĩ vả cả những niềm riêng. Anh có thế giới của mình và biết cách sống một mình đầy thi vị. Anh viết rất thật và rất chật, chất hơn cả đường kẹt xe trên phố Sài Gòn. Có lẽ vì không muốn người ta nhìn thấu hết nội tâm của mình mà anh giấu nhẹm phần ‘Category’ đi mất. Tôi dạ tự bảo lòng, sự riêng tư cũng cần được tôn trọng.

Đọc blog của anh thì thấy anh có cả một gia tài đồ sộ – về tinh thần, quan niệm sống và thế giới quan cộp mác ‘Của anh’. Anh có giá trị quan, anh không giống bất kỳ ai và không muốn sống như ai. Anh là anh, là đủ. Tôi không dám phân tích anh hay nói ‘về anh như thật’; tôi chỉ nghĩ mình đã tìm được rồi, người như anh thật sự tồn tại. Một tâm hồn đồng điệu, một người sẽ cười khi tôi kể chuyện, người yên lặng ngồi với tôi hàng giờ. Người cùng tôi du lịch ở quán cà phê, pub, có khi sẽ để mặc tôi giận lẫy không chừng; người khiến tôi an tâm uống vài ly whiskey bên cạnh, khóc với anh, dựa dẫm anh, và đôi khi được làm chỗ dựa của anh; chúng tôi sẽ thích hưởng thụ sự chậm chạp của nhau; và anh sẽ khiến tôi yêu mùi khói thuốc mà bản thân luôn ghét cay ghét đắng – Chậm một chút, nhầm hàng rồi. Tôi đang kể về Mr. Right của mình. Người như anh hẳn đã là một ‘fulltime lover’ của một cô nàng nào đó, còn tôi thì muốn có một tri kỷ như anh [nhưng chắc gì người ta đã cần]. Có thể anh ta chỉ thích hưởng thụ những khoảng trống một mình – chứ tội gì phải lao đao vì gái [hay trai]. Còn Mr. Right của tôi vẫn đang lạc đường ở phương trời nào đó.

Để tôi ba hoa về mẫu hình của mình thì hàng giờ cũng không đủ, mà chẳng phải là tôi ‘fall for him at the first words’ gì cam. Tôi thấy nếu cuộc đời ưu ái cho tôi gặp người thật, chắc bản thân sẽ không thể kìm lòng mà dong dài bắt chuyện, chỉ mong không bị người ta lạnh lùng vì lòng dạ phàm tục.

Tôi đã nghĩ – bạn gái, người yêu, và nhất là vợ của anh sẽ là người hạnh phúc nhất thế giới, miễn là khi thế giới ấy có anh. Còn tôi, tôi với tình yêu có rất nhiều định kiến. Chỉ mong gặp đúng người, chung thủy; vui thì cười, buồn thì phụng phịu, cùng nắm tay nhau đi vài đoạn đường đời khi còn đủ chân thành.

Tôi chưa bao giờ tin vào tình yêu,
với thế giới này đó là điều xa xỉ.

Advertisements

Let me hear your thought

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s