#8 Qua nước mắt, qua đời

Mình chẳng có gì nhiều ngoài trừ cái dài rộng của thời gian, nên nhiều khi sống mà dửng dưng với nó. Đến khi cái chết dội vào lòng những tiếng thở nặng nề. Thương thay một thân xác tàn lụi. Truyền thuyết Trung Quốc kể về một ven đường đỏ rực sắc hoa bỉ ngạn. Ở nơi đó, người ta chần chừ ngoái về cái sự âm ỉ lặng yên quạnh quẽ. Hãy để họ được thanh thản ra đi.

Trước cái chết và nậm cỏ xanh, em được khóc thật to, được thiếp đi trong giấc ngủ sâu để chấp vá linh hồn mệt mỏi. Em được vùi mình trong giấc ngủ, nhưng đừng ngủ quên trong những thương đau – em hãy ăn năn bằng sự quật cường và mạnh mẽ; nhưng đừng chết chìm trong mùi cồn, khói thuốc, và men say.

Trong cuộc đời, em được quyền bất lực. Hãy mỉm cười với cùng cực cuộc đời, để sống. Để tiếng lòng của người ra đi được an nghỉ yên nhiên.

Advertisements

Let me hear your thought

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s