Một Mùa Ta Đã Thương Nhau

Chiều tháng Chín, Helsinki bước vào mùa đông, người qua đường đạp lên nước trên gạch, bẩn và lạnh. Tôi đến cảng vào giờ tan tầm, đại lộ đông như mắc cửi, tram chật kín người; người già ngồi nói chuyện, người trẻ đứng cười đùa, người cần tránh mưa, người thì thơ thẩn. Bầu trời thì xám xịt nhưng ai cũng tự giữ một sự vui.

Tram dừng trước cửa khu thương mại, tôi kéo vali băng qua vạch kẻ đường, tóc tai bay tán loạn, cây dù oặt ẹo bị gió đánh gãy một, hai khung làm ướt một bên vai; tôi cứ thế lao vào lòng đường để hạt mưa bé con con rơi đầy vào mặt. Bước vào tòa nhà thương mại, tôi liền trông thấy một nhóm ba người quen thuộc. Quăng dù xuống đất, tôi lao vào lòng chúng nó, bụng kêu rột rột. Cả lũ cười phì.

Bốn người chúng tôi ôm nhau thật chặt. Tôi phải dang rộng tay và nhón chân lên cao để hai đứa thấp hơn không bị ngộp thở. Một hội bảy đứa có gần nửa là học sinh trao đổi từ Cộng hòa Séc, Tây Ban Nha, Nga, còn lại chúng tôi ba Việt, một Nga là sinh viên chính quy. Chúng tôi gặp nhau ở Kouvola, uống bia ở Kouvola, đánh nhau ở Kouvola, và chia tay vào một ngày ngắn ngủi.

Sau chuyến du lịch vào đầu tháng Năm, hội exchange tan rã, đứa nào phải về nước thì về nước, đứa nào về thăm nhà thì về thăm nhà. Chúng tôi mỗi đứa vài vali bay một ngả. Ba tháng hè cứ thế trôi qua, tin nhắn của hội vẫn xuất hiện trên Messenger đều đặn. Chúng tôi nói về tất thảy mọi chuyện linh tinh, như là có một quán Việt mới mở ở Brno; đêm nay tao nhớ chúng mày lại mất ngủ; mày xem bài báo này chưa; mày có nhớ chuyện này chuyện này chuyện kia không; ừ, hồi đấy vui thật; thằng này còn ‘made out’ với con kia trong bar nhé; một hôm thằng kia uống say còn dọa bọn con nít nữa nhé; có đứa thì lôi lôi kéo kéo tao bảo là “Mày thích tao” đấy… Sau đó, tin nhắn từ các quốc gia vẫn liên tục được gửi. Cả mùa hè, ban ngày tôi lao vào làm việc, ban đêm trằn trọc muốn bay ngay về Phần. Ngày tôi sắp sang, Valter viết lên tường của tôi trên Facebook: “bạn không gọi và không viết, tôi nhận được khó chịu.”

  • Mày nói cái khỉ gì đấy. Chẳng có nghĩa gì cả. It’s wrong.
  • I don’t care.

Tháng Tám, vừa trở thành sinh vên năm ba tôi liền xách vali đi Tallinn thực tập, kế hoạch sau đó là tháng Mười hai về lại Phần, tháng Hai đi Brno trao đổi. Mai lên năm hai, Lê năm ba, hai đứa vẫn ở Kouvola. Eres, Varg, Bon đã dọn luôn đồ về nước. Valter chuyển về Kouvola vào tháng Chín, nó tốt nghiệp vào tháng Mười hai, nhập ngũ vào tháng Sáu. Nó tự nguyện nhập ngũ một năm vì muốn dành thời gian để khám phá bản thân – sinh viên các nước phương Tây thường gọi khoảng thời gian là ‘gap year’. Nó bảo nó sẽ quay trở lại. Nhưng đó là chuyện sau này. Vì lúc tôi viết những dòng này, nó còn chưa trở lại.

Tháng Mười, tôi bảo với hội cuối tháng Chín sẽ về Kouvola một tuần làm báo cáo thực tập. Mai, Lê và Valter xung phong lái xe của mẹ Valter đi đón tôi. Nửa năm rồi chúng tôi không gặp nhau. Tôi ôm lấy chúng nó thật chặt.

Mùa đông âm 20 độ, chúng tôi chen nhau trong phòng của Mai ở Kuusi, con bé chăn nuôi hai đứa vô gia cư chúng tôi hết một tuần International Week. Còn vì sao Valter không ở nhà Lê, tôi chỉ biết Lê đang ở gần trường, tôi với Mai ở xa cần Valter và cái xe của nó đưa đón. Trong một tuần ngắn ngủi đó, tôi với Mai ôm nhau nằm trên thảm, Valter đắp tấm chăn mỏng úp sấp trên giường đơn cạnh cửa sổ. Đêm tối đèn ba đứa nằm thủ thỉ rồi thiếp đi.

Lê và Mai phải lên lớp đều đặn, chúng tôi hằng ngày đưa Mai đến trường rồi đi dự thính. Đó là lần duy nhất chúng tôi cùng nhau ngồi trong một phòng học, nghe thuyết giảng, thảo luận và ôn chuyện bên lề. Valter bằng tuổi tôi, nhưng ở Nga không có lớp 12 nên nó vẫn hơn tôi một khóa, là tiền bối một thời từng có chuyện tình đẹp đẽ với cô nàng cùng lớp ai gặp cũng yêu. Nhưng chia tay rồi. Chia tay hơn nửa năm sau thì gặp gỡ mấy đứa bọn tôi.

Vào ngày hội thảo thứ năm, cả lũ dậy muộn đi trễ, vào lớp không có máy cạnh nhau, vậy là đứa trên đứa dưới. Được hơn nửa tiết, cô bạn ngồi cạnh Valter vác cặp bỏ đi, anh chàng liền ngoắc tôi bảo xuống. Tôi mặc kệ. Nó lạnh mặt. Cả ngày hai đứa ngó lơ nhau. Cuối chiều lúc bắt đầu tiệc Potluck, chúng tôi tách nhau ra, đường ai nấy đi ăn ở các quầy hàng khác nhau để nuốt dần cục tức. Nó chụp hình với các em gái của nó. Tôi xã giao với các anh bạn cũ của tôi. Mai thay vào bộ áo dài truyền thống Việt Nam, ít lần nào tôi thấy con bé duyên dáng, dịu dàng, đáng yêu đến thế. Lê thì mải chụp ảnh, phỏng vấn cho tờ báo trường. Tối về nhà Mai, bốn đứa ngồi quanh cái bàn tròn uống rượu. Valter ngà ngà say vẫn nhất quyết lái xe chở Lê về nhà. Hai đứa con gái cản, nhưng nó bảo nó biết chừng mực, đưa Lê về rồi nó quay lại thật. Chúng tôi nghĩ, phải chi có Varg, có Eres, có Bon ở đây như hồi trước. Chỉ có điều, chuyện yêu xa của Mai và Varg chẳng mấy tốt đẹp. Thành ra tôi càng chắc mẩm với bản thân, người yêu có thể không cần nhưng bạn thì không thể thiếu.

Sau ngày hôm đó, tôi để Mai nằm cạnh giường, tôi ôm chăn lăn vào góc. Tôi cũng không ngồi trên ghế phụ nữa, đợi Mai lên trước, rồi chui vào ghế sau, xem Valter như lái xe thuê. Chúng tôi cứ lặp lại cái điệp khúc đi lạc của chàng hôm lên đón tôi ở Helsinki. Đi ô tô từ Helsinki đến Kouvola chỉ mất hai tiếng rưỡi, chúng tôi lên xe lúc bảy giờ tối mà mười một giờ đêm mới về đến trung tâm. Mệt rũ người chỉ vì lên nhầm cao tốc. Nhưng vui. Nó bị chọc quê cũng không thèm chấp. Từ dạo đấy, tối đối xử với nó sao, nó cũng đối xử với tôi như thế. Chúng tôi bắt đầu kiếm những mảnh tình riêng.

Tháng Mười Hai hết đợt thực tập, tôi về Phần và ở cùng phòng với Mai trên tầng ba. Valter chuyển vào căn nhà tầng một. Ngày 22 cuối năm Mai đi du lịch, Lê đi chơi, tôi quyết định đi thăm em gái. Sau đợt International Week, Valter quen bạn gái mới, nhưng không về Nga nghỉ lễ với con bé. Ngày 23, tôi gõ cửa nhà Valter bảo tao đi du lịch đón năm mới đây. Nó ngạc nhiên, sao mày bảo mày đón năm mới ở đây? Tôi ừ, thì tao lên chỗ em gái đón năm mới chứ có ra nước ngoài đâu. Nó xụi lơ, bảo thế mà không nói rõ. Tôi bảo, tao tưởng mày về Nga chứ. Rồi nó giục tôi ra bus.

Đêm Noel, Valter nhắn tin lên hội bày tỏ sự cô đơn, trách móc rằng cả khu nhà chẳng có con ma nào cả. Hội an ủi chọc ghẹo nó một hồi rồi xếp hàng đi ngủ. Tối ngày 30, tôi vừa nấu ăn với em gái vừa xem tin nhắn trên hội. Nó nói, chúng mày không biết đêm giao thừa ngồi một mình trong nhà coi phim, ăn gà nướng cô đơn biết bao nhiêu đâu. Tôi vẫn ở lại đón năm mới với em gái. Vừa tàn tiệc đêm 31 thì tình cờ gặp anh bạn khóa trên, vậy là hai đứa hẹn chiều hôm sau đi trả chầu cà phê hứa hẹn từ hồi tôi còn ở Tallinn thực tập. Tôi ừ vui vẻ. Đi đốt pháo bông với gia đình xong, hội nhắn tin chúc mừng năm mới. Đợi mọi người chào nhau đi ngủ cả rồi, nó vẫn liến thoắng một mình trên hội. Nghĩ một hồi, tôi liền đặt vé tàu về Kouvola, để lại một cái tin nhắn: “Mùng Một em phải về Kouvola có chuyện gấp, thật xin lỗi chắc phải hẹn anh lần khác.”

Mùng Một, Tôi về đến Kuusi là sáu giờ tối. Sau khi gõ cửa nhà Valter đòi nó làm bữa tối, tôi đói rã rời lết lên nhà Mai cất hành lý. Tối đó và cả một tuần sau, tôi với Valter, hai con người cô đơn ở Kouvola mỗi tối đều nướng gà làm bánh, gác chân lên bàn cùng xem phim. Nó xem tôi như hầu gái. Tôi xem nó như hầu trai. Hễ mở miệng là đánh cãi chửi nhau, không đứa chịu thua đứa nào cả. Thứ hai nó bảo muốn ăn tiramisu, tôi không làm. Hai giờ sáng người ta gọi nó đi làm thêm, trước khi đi nó bảo tao luôn nhớ vị tiramisu lúc cả hội cùng ăn ngày trước, “Mùi vị đó là tuyệt nhất rồi, sau này không tìm đâu ra được.” Tôi mủi lòng, sáng thứ ba đi chợ về làm bánh. Tối thứ ba nó bảo nó muốn ăn salad, tôi bảo ừ, thế trưa mày ngủ dậy thì lên nhà tao ăn. Nó gật gù, hai đứa vừa ăn tối vừa xem phim, ăn tối xong vẫn tiếp tục xem phim, mà còn là phim kể về xã hội đen của Nga vài chục năm về trước, màu sắc cũng cổ hết mức quá đáng rồi, không hiểu nó kiếm đâu ra nguồn để tải. Xem hết phim, nó lại mở hài kịch thời Xô Viết, toàn hình trắng hình đen để giới thiệu với tôi về văn hóa nước nó. Tôi phải gật gù công nhận rằng các màn pha trò vô nghĩa cũ kỹ này thú vị hơn hẳn bộ phim mafia trước. Khi điện thoại của nó báo hai giờ sáng, tôi mới biết hai đứa đã ngồi hihi haha suốt sáu tiếng, tuyết ngoài trời đang rơi, cánh tay nó đang vắt qua ghế sofa, còn tôi thì đang tựa đầu vào đấy.

Hai mắt nhìn nhau, nó trầm giọng bắt chước ông mafia trong phim, “We should have sex.” Tôi cười ầm lên bảo, “Yeah, have sex with yourself. I’ll leave you and you alone,” rồi đứng dậy đi rửa chén. Nó vào phòng mặc quần áo đi làm, tôi ở ngoài hét lên, “Khẽ thôi Valter, tao không nghe thấy gì đâu! Á á! Ha ha ha.”

Nó thay đồ xong tựa vào tường bếp nhìn tôi cười cười, bảo, sao nãy bắt tao rửa cơ mà. Tôi không quay đầu nói với nó, mày bẩn quá tao chịu không nổi. Nó cười phá lên, thế mày tiện tay rửa hết đống chén bên cạnh đi nhé. Tôi quay đầu bảo nó, “Cút!” Nó haha nhét chìa khóa vào túi, nói: “Mày cứ vào phòng tao ngủ, nhà Mai chẳng có ai đừng lãng phí điện nước. Mấy hôm nay tao đều ngủ ở sofa,” rồi nó chỉ vào hai tấm chăn mỏng và ba cái gối kê đầu trên ghế.

Tôi bảo không, bạn gái mày hiểu lầm thì bỏ xừ mày nhé. Nó nhét khóa vào túi, đùa dai, “Tao cầm khóa nhà mày rồi mày phải ngủ ở đây thôi,” rồi nghênh ngang rời đi. Tôi chạy ra chặn cửa lạnh mặt đòi chìa khóa, nó đưa tay ra rồi nói, “Đi làm về nhà cửa lạnh lẽo lắm.” Tôi đi vào bật công suất tấm sưởi cao nhất, nghĩ thầm, nhà sinh viên ai bắt mày trả tiền điện nước.

Nó mở cửa đi, trước khi ra ngoài còn trưng cho tôi bộ mặt nịnh nọt. Tôi ném cái gối về phía cửa, xem nốt bộ phim, hết phim đã là năm giờ sáng. Tôi vào phòng nó lấy thêm chăn bỏ ra ngoài ghế rồi đi ngủ. Lúc mơ màng nghe tiếng chìa khóa lạch cạnh, tôi biết nó về rồi, còn nghe nó giũ tuyết khe khẽ. Nó đẩy cửa vào phòng, cười khì, ngồi xổm trước giường, tôi vẫn quay mặt vào tường giả vờ ngủ. Nó lầm bầm nói hai một câu. Tôi chỉ loáng thoáng nghe được một câu nó nói. Sau đó, nó dém chăn dưới chân tôi rồi đóng cửa. Trời tối đen, tuyết rơi trắng cả trăng, đường bị bão lấp đầy. Tôi nghĩ, trong nhà ấm áp biết bao.

Những ngày sau đó chúng tôi làm ổ ở nhà Valter với lịch trình bất dịch. Trưa dậy tôi lên nhà làm vệ sinh cá nhân, đi chợ về liền lôi nó dậy chí chóe, ăn tối, chọn phim, cãi nhau, gửi tin nhắn cho Hội, xem phim; rồi nó đi làm, tôi rửa chén, đi ngủ, trưa tỉnh giấc thấy nó đã lăn vật ra sofa kệ thây cả thế giới rồi.

Một hôm, tôi vùng lên đòi xem phim chiếu rạp, nó chịu thua không xem phim Nga cũ nữa. Tôi không chịu xem khoa học viễn tưởng, nó liền tìm phim miền viễn Tây, tôi lăn vật ra đòi xem phim Disney do hồi đấy Maleficent đang rõ nổi. Nhưng tôi nhấn nhá sai, nó ngồi nửa buổi hiểu tôi muốn xem cái gì, lúc sau thì à một tiếng, sửa miệng tôi, tôi dỗi. Nó lại giương cờ tải phim về nịnh nọt. Những lần sau đó nó chọn toàn phim hoạt hình, phim trinh thám, tâm lý xã hội, Hank Palmer, vân vân, nhưng tuyệt đối không dám mở phim kinh dị.

Trước hôm Mai về, tôi hỏi nó lúc hai đứa đang làm cơm tối, tốt nghiệp rồi sao còn ở Kouvola? Nó bảo tìm việc, tôi nghĩ tìm việc thì tìm ở Helsinki, ở Saint Petersburg, ở Moscow, về cái tỉnh sinh viên này làm gì, nhưng tôi không hỏi. Tôi đặt tô salad trước mặt nó, nó nếm thử rồi hỏi tôi cá ngừ trong salad này là gì thế, ngon ghê. Tôi bảo đồ hộp, nó ừ, bảo, “Ý tao là hiệu gì, chứ đời nào mày làm được sốt ngon vậy.” Sau đó tôi cắt phần salad của nó.

Mai đi du lịch về, chúng tôi ăn tối ba người rồi mỗi đứa ôm một laptop, ngồi gác chân lên bàn, uống bia, lại khoe khoang với Hội. Ba đứa chúng tôi làm gì cũng có nhau, kể cả hôm bạn gái Valter cãi nhau với nó, tôi với Mai cũng ngồi ngoài cửa nhà dỏng tai hóng hớt. Chuyện xảy ra ngay trước khi kỳ nghỉ lễ kết thúc, lúc bạn gái Valter vừa về từ Nga.

Hôm bạn gái nó đến nhà, tôi với Mai đang ngồi ăn bánh, xem Võ Tắc Thiên. Nó đang bỏ gà vào lò thì chuông cửa reo tới tấp. Tôi với Mai cứ dán mắt vào màn hình, nó đành ra mở cửa. Lúc bạn gái nó bước vào nhìn thấy chúng tôi, Mai đánh mắt ra hiệu, may mà có tao ở đây nhé. Còn tôi thì nghĩ, may mà mới có bảy giờ tối, trễ tý nữa thì không kịp nướng thêm gà rồi. Ăn xong bữa cơm, hai bọn tôi chuồn lẹ. Hai ngày sau, tôi với Mai ngồi cả nửa buổi ngoài cửa chỉ nghe thấy bạn gái nó hét lên một câu, “He said you cheated on me!” Chúng tôi ra hiệu cho nhau im lặng rời đi.

Tối muộn, nó nói với hội nó chia tay rồi, hội nhẹ nhõm thay cho nó. Ai cũng biết chúng nó sớm muộn cũng hỏng vì mối tình bốn năm với nàng thơ. Tôi thì biết vì câu nói của nó đêm hôm đó mà biết được. Nó bảo, “…I don’t really like her though.” Sau này Mai nghe ngóng ở đâu mới bảo tôi, có một lần anh hàng xóm thấy tôi xách túi đi chợ vào nhà Valter. Đó là hiểu lầm, nhưng Valter không giải thích, tôi cũng không quan tâm. Nhưng bởi vì chuyện đó, tôi càng quyết tâm treo cho nó tấm bảng “friendzone” to đùng đùng.

Đợt trao đổi mùa xuân tháng đến, anh hàng xóm mới từ Brno hay mời cả hội sang ăn bánh mỳ ‘homemade’. Biết tôi cuối tháng cũng đến Brno exchange, chàng vui như mở cờ, ăn uống gì cũng gọi nhà tôi sang. Một hôm ngồi uống bia, nói chuyện tâm tình rồi trót dại chơi ‘Truth or Dare’, tôi với Valter liên tục bị chọn trúng, Mai liền quyết tâm đào hết tâm tư của hai đứa. Valter bảo thích tôi từ cái hồi tháng Tư tháng Năm nào đấy. Tôi đi từ ngạc nhiên đến bàng hoàng, nửa thật nửa đùa nói ra tao cũng thinh thích mày đấy, “body chuẩn thế mà.” Mai gật gù cảm thán, “Ai cũng hiểu, chỉ hai người không hiểu.” Đến lượt mình, tôi hỏi nó:

  • “Thế mày còn thích tao không?”
  • “Không.”

Tôi đập bàn, “May quá, tao cũng thế!”

Sau đó, tôi hẹn hò với anh Brno, được hai tuần liền phủi mông sang Séc. Trước ngày bay, tôi phải sang Stockholm để làm giấy phép cư trú ở Séc. Tôi bay qua bay lại cả ngày, gần mười một giờ đêm mới về đến Kuusi. Đêm hôm đó cả lũ nhậu đến sáng. Tiệc tàn, tôi với anh Brno ngồi lại nói chuyện. Tôi bảo, em không muốn yêu xa, mình đừng hẹn hò nữa. Anh cũng ừ, sau này hãy gặp lại. Hai đứa mệt quá liền thiếp đi. Chiều ra ga tàu đi sân bay, chỉ có Mai, một bạn người Phần đang theo đuổi nàng và anh Brno đi tiễn. Lúc xách hành lý của tôi lên tàu, anh kéo tôi lại, hai đứa hôn tạm biệt, tàu đóng cửa, tôi thấy Mai khóc, tôi cũng khóc ầm ầm. Chẳng nhớ vì sao Valter không ở đấy, có thể là nó đã về Nga, có thể là nó kiệt sức ngất đi sau bữa tiệc, tôi quên mất rồi. Có thể là vì tôi không hỏi.

Tôi đi exchange trở về thì nó đã nhập ngũ và có bạn gái mới. Ngày đó thời tiết vào hè, tôi bất chợt nhớ đến nó lúc đi ăn, lúc ngắm bầu trời, lúc nhìn người đi bộ, lúc được một chàng bắt chuyện trên đường. Ngày hạ chí, ngày càng dài, lòng người càng rộng; tôi nhớ chúng nó ghê gớm. Lúc đó tôi nghĩ, mình tiêu rồi.

Advertisements

Let me hear your thought

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s