Tallinn và Những Ngày Hò Hẹn

Ngày thứ hai sau khi chuyển nhà đến Tallinn, Trang nhận ra hôm qua Tallinn đã rất ưu ái mình bằng một bầu trời đầy nắng và gió.

Đây câu chuyện ngày thứ nhất.

Chuyện 1 ở Tallinn

Căn hộ mới khá hiện đại và tiện nghi, nằm trong một tòa nhà có vẻ ngoài khá cũ kỹ; đi dọc cầu thang là những cánh cửa khác màu và khác cả chất liệu nằm cạnh nhau, lệch lạc đến nỗi không ai nghĩ chúng nó là hàng xóm. Nếu tòa nhà này mà có thang máy, chắc Trang sẽ không suy nghĩ về học thuyết thiếu cân đối của những cánh cửa và tác dụng của chúng. À đấy, không có thang máy, và căn hộ số 15 thì nằm ở tầng thứ tư, hoàn hảo cho một ngày xách hai túi thức ăn nặng trịch sau giờ làm việc, cộng thêm chút gió, tuyết, và vài lần răng đánh vào nhau lập cập.

Quay lại ngày đầu tiên mình và vali đỏ nặng bằng một đứa trẻ 12 tuổi đến Tallinn. Nắng, gió, bầu trời đẹp, và mọi thứ như đã luyên thuyên vào ngày hôm qua chính là điều tuyệt vời nhất mình có thể chờ đợi (hay bất kỳ một thành phố nào khác sau chuyến đi bất kể ngắn dài nhưng có mệt mỏi), hoặc là do câu chuyện tip cho anh taxi của con bé Vũ mà mình cũng tip luôn cho bác tài xế taxi đen, cám ơn bác đã rất nhiệt tình với cái vali nặng trịch của cháu. Bác tài dừng xe ở Pronksi 4, Pronksi 2 nằm ngay kế bên, trên một đại lộ thoáng đãng và một con đường dành cho người đi bộ xanh rợp bóng cây. Và mình đã như kiểu: “Tuyệt, mình ở trên một con đường lớn. Kouvola hay Lahti đều chỉ có những rừng cây và một con đường đủ cho 2 chiếc bus.” Đại lộ đủ rộng rãi cho 4 cái bus thi nhau đi song song đấy nhé.

Trước khi đi bác tài xế taxi còn nhiệt tình bê hẳn cái vali lên vỉa hè cho mình và khuyến mãi hẳn một nụ cười rõ rực rỡ. Có lẽ ít khi bác gặp được một con bé excited Asian khổ sở vật vã đến tóc tai cũng chẳng buồn vuốt mà miệng thì cứ tủm tỉm cười. Rồi thì mình kéo vali đi 20m đến trước cửa Pronksi 2, bức tường xám trơn và trông có vẻ già cỗi. Thế mà nó hoàn hảo để tôn vinh cánh cửa đỏ chót nặng trịch thường thấy ở các bốt điện thoại công cộng của Luân Đôn. Mình nghĩ, ờ, mình phải gọi cho chủ nhà xuống mở cửa.

Một phụ nữ tóc vàng tầm 30 xuất hiện, kiểu “ta đã expect mày rất lâu, nhìn thấy mày lặn lội từ đó (Fin) sang đây (Tallinn) ta thấy thương quá.” Rồi cô nhẹ nhàng hỏi, “mày mang mỗi cái vali đó thôi hả? Vậy tuyệt, vì chúng ta không có thang máy đâu.” Cô rất tỉnh, và Trang đã kiểu như, “WTF, tôi biết làm gì với mùa đông và những túi thức ăn?” Chuông tin nhắn của mình còn văng vẳng: “Trang ơi, thể dục! Trang ơi, thể dục!” as mom wish. Ờ thì, đời không dài, nhưng đủ để YOLO. Kết thúc màn trò chuyện, hai cô cháu lạch bạch leo cầu thang với bé vali không biết đi nhưng nặng bằng con bé 12 tuổi của mình, cộng một hai lần nghỉ giữa đường để cô nghe điện thoại, tui lần đầu gặp mặt căn hộ mới của mình khi dừng lại trước cánh cửa màu nâu không có số (ngoại trừ miếng dán đỏ chũ trắng nổi bật dòng SECURITY). Con bé chính xác là thể loại chắc chắn và đẹp đẽ nhất trong số những cái cửa sắt xám xịt, cửa gỗ mô phỏng phòng sauna, cửa sắt xám nhạt kiểu hầm trú dưới lòng đất… Ok, và cô tóc vàng tủm tỉm bảo rằng, nhà mày đây, phòng số 15.

Cô lạch tạch mở khóa, mình lạch bạch kéo vali, và đập vào mắt là một đường hầm tí hon dán giấy tường màu nâu sẫm, phòng khách được hai cái cửa sổ lớn rọi nắng sáng trưng, như kiểu cuối đường hầm là ánh sáng hy vọng trong mấy bộ phim viễn tưởng về thiên đường, Chúa trời, hay một vài tiểu thuyết tương tự. Vậy là y như rằng, Trang lại lâng lâng một cảm giác tuyệt vời như cái hồi vừa đặt chân xuống Kouvola vừa nghe nắng hát (mà thực ra là một ban nhạc ngoài trời biểu diễn cạnh quán cafe Columbia. Họ chơi country nhé, tuyệt vời cho một quãng đường sau chuyến bay hơn 10 tiếng nhé :3)

Tiếp tục với căn nhà, mình gặp một chị người Phần học MBA ở Đan Mạch, chị ý ở một mình trong căn phòng 1 giường đôi kế bên. Vậy là chiều hôm đó hai đứa thủ thỉ dắt nhau đi dạo phố, đi tìm đường đến công ty, đi chợ (oh Thank God, cái siêu thị Rimi chỉ cách nhà mình có 300m). Tuyệt vời hơn là mình phát hiện ra một “Mình” phiên bản Châu Âu khác, vd như chị 25 và có cùng quan điểm về việc nấu nướng với mình, có cùng tiêu chuẩn lựa chọn bạn trai (chị đã kể là tất cả bạn trai trước của chị đều chăm sóc chị, mà chăm sóc chính là những bữa ăn ngon miệng :3). Tóm lại, hai đứa kết luận là có ai đó để nấu thì mới nấu ăn, nếu ăn một mình thì chị salad, em mỳ tôm hoặc vài thứ linh tinh (như kẹo chocolate nhân rượu mà Trang tình cờ mua được ở trên tàu Gabriella).

Và thì bữa tối của hai đứa kết thúc bằng món gà rán 60p trên chảo, khoai tây, cà rốt, và bí ngòi chiên. Đáng lẽ phải là món gà nướng và có thể ăn trong vòng 30p, những chỉ vì không đứa nào bật được cái oven chạy bằng gas và thì chị chỉ mới đến đây có 2 ngày, 1 ngày ra ngoài ăn tối và 1 ngày salad trừ bữa. Hai đứa vặn vẹo lên xuống rồi gọi điện cầu cứu bác chủ nhà, nhưng mà bác ý đang ở Úc và ngủ say sưa sau bữa tối ngon lành, nên 2 đứa đành vừa cụng bia vừa chiên gà trên chảo và thấp thỏm hy vọng máu gà sẽ không chảy ra khi cắt miếng đầu tiên…

Sep 1-4
Khung cửa sổ trong căn phòng nhỏ

Advertisements

Let me hear your thought

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s