Khoảng Lặng Ở Giữa Những Chuyến Xe

Trưa của những ngày vào hè, gió buồn buồn hạ mình vào chùm lá cây xanh mướt, lay lay. Tôi leo lên xe ngồi cạnh bác tài. Xe đi nhanh thì hai tiếng, còn từ từ lướt nhẹ qua từng cung đường bụi thì phải gần ba tiếng trở lên. Người say xe sẽ chọn cách thứ hai, người lên xe vẫn tỉnh như ruồi thì chọn cái thứ nhất. Tôi tuy là công chúa say xe nhưng luôn tin tưởng bản thân sẽ làm nên điều kỳ diệu, chọn cách đi nhanh. Trong xe máy lạnh mở vù vù, mùi trong xe cứ thế xộc vào mũi. Với tay tắt máy lạnh, hạ kính cửa sổ, khí nóng chờ sẵn ngoài cửa hùng hổ xộc vào, khói bụi chen chúc nhau rúc vào cái hộp kín xám xám. Đầu ong ong. Tôi nâng cửa kính, ném cái áo khoác lên trước để che máy lạnh, tranh thủ ngủ trước khi xe chạy.

Xe bon bon chạy.

Chiếc xe giựt lên giựt xuống, người tôi ngả trước ngả sau, bún chả nem với thịt chuẩn bị trôi tuột ra ngoài, mặt tôi tái mét. Tôi cần tìm chỗ dựa, tôi muốn nghẹo cái đầu sang một bên để ngủ và ngăn việc phung phí tô bún mới ăn. Vậy là tôi nghiêng đầu sang phải, lưng dài, vai rộng, độ cao rất vừa. Hoàn hảo.

Buổi trưa tôi hay nghe tình ca buồn mùa hạ. Ừ thì, đơn giản chỉ là vì tôi nghe nó vào mùa hạ nên hiển nhiên nó trở thành những bản tình ca mùa hạ, thế thôi. Mà cũng chỉ có những trưa mùa hạ lặng lờ như này mới khiến người ta thả lỏng, như tôi đây. Tôi nhớ có một bờ vai có thể rút ngắn thời gian, con đường không còn dài và ngày không còn nóng, gió không còn lơ đãng, và trái tim không còn những cô đơn.

Và rồi xe vẫn chạy trên đường, vẫn có những cái giật mình giữa giấc ngủ chập chờn. Cái nắng hè gay gắt ấy đã chẳng có anh. Tôi rũ bỏ chiếc khóa cổng hồn mình để mặc cho giai điệu trôi qua. Tôi thích những khoảng lặng ở giữa những chuyến xe, khi tôi tìm được cho mình một góc bình yên để mở lòng nhung nhớ. Tôi nhớ vòng tay anh. Vòng tay ấy vừa khít một cách dễ chịu, cảm thấy cuộc đời mình thiếu đủ đầy nếu không có vòng tay ôm lấy mình.

Cuộc sống này vốn rất kỳ lạ, điều gì quá cũng không tốt, thứ gì quá cũng không nên. Chúng tôi đã quá tốt với nhau để có thể nhận ra rằng trong tình yêu, quan trọng nhất là tình thân và sự chia sẻ. Ông bà tôi từng nói, về già, người ta sống với nhau không vì tình yêu, mà vì tình thân và nghĩa vụ, vì cuộc sống và nỗi sợ con cái đơn côi.

Vào một ngày anh không còn trên chuyến xe giữa nắng, tôi còn khẽ thì thầm với bản thân rằng, lúc dựa vào anh trên chuyến xe ấy, tôi đã thương anh từ rất lâu, lâu lắm.

Advertisements

Let me hear your thought

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s