Trung Thu

Ngày nào đường phố cũng lên đèn, nhưng chỉ vào những ngày đặc biệt mới mang cho người ta cảm giác mênh mang khó tả. Hay là vào những ngày đặc biệt như thế, những khu đất trống thường ngày tối om mới chịu lay mình mặc vào những màu nóng ấm?

Thật chẳng bù với cơn gió sắp sửa sang Đông.

Tôi cất xe vào nhà, tắm giặt cho sạch cái cơn mưa đầu năm học. Mẹ đặt lên bàn một chiếc bánh cắt sẵn, bánh trắng, dẻo, ngọt, và thơm như cái thứ dầu mẹ hay xoa. Tôi nhấc lên, ngửi vị thơm của bánh, cắn ra một chút ngọt bùi.

Nhớ ngày còn bé con con, tôi chờ đến Trung Thu chẳng phải để ăn thứ bánh mỗi mùa này mới có, mà để xin mẹ mua cho cái lồng đèn lung linh. Đêm đến ta tắt điện chơi trăng, miệng lẩm nhẩm hát một bài tôi được dạy từ lâu lắm. Thu hiu hiu thở hắt ra cơn gió, chẳng thổi tắt nổi ánh nến trong đèn.

Lớn hơn chút nữa, tôi biết nhìn trời, nhìn trăng, nhìn xem có phải ở đó có chú Cuội già mà mẹ tôi kể. Cứ Rằm là mặt trăng có một cái cây rất to, tán cây vươn sang đến tận nửa bên kia thế giới. Nhưng cây trên Mặt Trăng không xanh như những cây đa khác. Đa Mặt Trăng đen sì, mặc dù trăng thắp đèn rất sáng, soi rõ cả những vì sao đỏ đỏ hồng hồng. Lúc đó tôi chỉ chăm chú tìm chú Cuội ngồi dưới gốc đa. Chẳng biết Cuội một mình Cuội có thấy cô đơn? Nên mỗi lần ngắm trăng, tôi đều nhìn cây đa, tìm Cuội. Tôi ngắm mãi ngắm hoài, mẹ gọi vào ăn bánh ta cũng mặc. Ngày ấy tôi chê bánh Trung Thu chẳng thấy ngon chút tẹo. Ngày còn bé con con, ai nào biết mùi bánh Trung Thu ngọt ngào đến thế.

Năm nay Trung Thu mưa lớn, trẻ con trong khu phố có mấy đứa đến sớm, may mắn tránh được cái ướt át của cơn mưa, tôi đã đứng đấy từ cuối buổi chiều, cũng nhận ra cơn mưa đổ rào nhanh hơn chúng một chút. Mà, chờ mãi, chờ hoài, người chờ mà mưa không chịu dứt. Đêm an nhiên phủ tối lên cơn mưa chậm chạp, chậm chạp rơi. Mưa rơi cứ mỗi lúc một to, rơi như đang trút nước. Ông già mặc bộ áo xanh như đồ bệnh viện, cầm dù dắt thằng cháu nhỏ đi chơi Trung Thu. Thằng bé thấy bạn vội vàng chạy lại, bỏ ông loay hoay phía sau, thấp thỏm lo nó ốm. Mà, mưa nào có tránh kịp lưng ông dưới cây dù ngoặt nghẹo. Nhưng đừng có trách bọn trẻ, vì chúng ngây thơ nên mới phải lớn lên.

Tôi lại xếp cho ông cây dù, gửi ông miếng bánh Trung Thu mới cắt. Ông nhìn bọn trẻ đang ngồi buồn một góc. Chúng sợ năm nay không được xem múa lân, miệng nói vẩn nói vơ, mắt đăm đăm nhìn ông Trời như thể, ông ấy thấy mà cho cơn mưa thôi rơi vậy. Ông trông bọn trẻ cười hiền. Đêm Trung Thu mưa như trút nước, gió nặng nề kề hơi ấm bên nhau.

Mà cũng tại mưa Trung Thu hại tôi buồn vài cái buồn lặng. Ngày trước cứ vào những ngày này, đường phố sẽ rộn rã tiếng trống múa lân, những người mặc áo xanh áo đỏ, tiếng chiêng gõ đinh tai nhức óc, ông Địa mặt cười hề hề đi từng nhà quậy phá, kéo đoàn Lân đến dọa tôi đứng im thin thít. Ngày ấy tôi cứ núp núp sau lưng mẹ, nửa muốn xem nửa lại sợ bị trêu, lắm lúc còn òa lên khóc tức tưởi. Mẹ bế tôi lên, vẹo mũi tôi cưng cưng mấy cái. Nghĩ sao thấy mình ngô nghê, thấy mình sao thương cái ngô nghê ấy thế.

Tôi nhìn trời, nhìn làn khói trắng đỏng đảnh lơ lửng mãi không rơi. Tôi tìm lại cái vẻ đẹp của cái đêm mênh mang vô cùng huyền bí trong mắt tôi lúc ấy… Người ta bảo khi lớn lên thường hay đánh rơi thứ gì quan trọng và ngây thơ lắm, khi ấy tôi tưởng tôi luôn có cái quyền được vô tâm vô tư không dành cho người lớn. Cái thứ mà sau này sẽ bị đóng những lớp bụi dày và những tấm hình sẽ ố màu cũ kĩ. Bầu trời chỉ còn là một thứ cảm giác bâng khuâng xao xuyến, như bơ vơ, như tiếc nuối cho những ngày sau, ngày tôi bị tước mất quyền buộc phải làm người lớn.

Advertisements

Let me hear your thought

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s