Phở Lạ

“Phở Lạ, lạ ở chỗ nào hả cô chủ?”

Cô cười. “Lạ ở chỗ, phở không ngon mà người ta vẫn đến ăn.”

Người ta muốn ăn phở, chắc chẳng vào đến quán cô.

Cô chủ mới hai mươi bốn xuân thì, nuôi mười mấy đứa nhóc con con. Người ta hỏi trêu cô sao nhiều cháu thế? Cô cũng cười. Ai chẳng biết, hai mươi bốn cái xuân thì của cô đã dừng lại ở cái quán phở lạ mười ba ngàn một tô này rồi.

Mấy đứa nhóc, đứa bê phở, đứa bê nước, đứa khập khiễng mang cái ghế ra kê. Hễ thấy khách vào lại “Mẹ ơi khách”, nghe não lòng. Mà cô chủ lúc nào cũng cười, chẳng nói năng gì đi múc phở.

“Cô chủ, tuổi đời còn trẻ mà nuôi mấy đứa nhóc, không sợ ế hay sao?”

Ừ, cô chẳng sợ ế, chỉ sợ mấy đứa nhỏ không có chỗ nương tựa. Chúng mồ côi cả, giống như cô.

Cô chủ sống gần qua cái xuân nữa, mà yêu chỉ đủ mỗi cái thương từ đời nảo đời nào, ai biểu người ta ngại mười mấy đứa nhỏ, không nuôi. Người ta như vậy, cô cũng thôi. Mấy đứa nhỏ không có cô, chúng sống sao đặng. Người ta không có cô, người ta vẫn đi lấy vợ lâu rồi.

Cô cười.

Khóc nhiều quá rồi, khóc không nổi nữa, thì cười thôi.

Tụi nhỏ líu ríu, thấy mẹ cười liền nhe răng cười theo mẹ. Khách nhìn mà quên cả phở đang ăn.Phở cô chẳng lúc nào thôi khách, mà ngày ngày cũng chỉ đủ vài đồng bạc lẻ. Ai bảo, khách của cô nghèo, chẳng thể trả hết mười ba đồng bạc. Cô cũng cười, lắm lúc cũng chẳng nhận. Cô cứ cười, người ta thì ăn phở trả thiếu tiền. Cho nên xóm người ta cứ rỉ tai nhau: “Phở của cô ăn vào ấm lắm!”

“Có mười ba ngàn đồng mà no cả lòng.”

Bởi, phở dở mà khách cứ tấm tắc khen ngon. Chắc là vì có yêu thương mong nhớ tràn trề. Ăn vào lòng thấy ấm.
Phở lạ, lạ ở cái cười.

“Mẹ ơi khách.” Con nhỏ lon ton chạy đi rót nước, thằng bé đứng chờ, đợi bê tô phở. Mấy đứa thấy khách đứng dậy, lon ton chạy lại dọn bàn. Cô múc phở xong lại ôm đứa nhỏ ngồi cười.

Người ta cũng là khách mà, mặc kệ người ta ăn. Nhìn người ta như vầy, lòng cô sao cứ nao nao. Cô giả bộ hoài, chi vậy cô? Yêu vậy chi cho khổ.

Phải chi ngày xưa người ta đừng có ngại khó, mà chắc tại cô cứ khư khư giữ mấy đứa nhỏ, người ta đi.

Vậy sao giờ về chi vậy hả người ta?

Cái khóc đi một lần rồi, làm sao bảo cô cất vào được nữa.

Không lẽ muốn cô múc phở nhìn người ta ăn đến bạc đầu sao anh?

Advertisements

Let me hear your thought

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s