#11 Chuyện bạn bè

Tôi muốn kể chuyện nhưng chẳng có chuyện gì để bàn. Chuyện kể ra thì buồn lắm, chuyện còn mỗi kỷ niệm thôi. Tôi chỉ năng kể chuyện lúc thần người mình buồn rười rượi. Lúc vui, tôi vui hết phần buồn rồi, thiết gì mà kể.

Tôi nhớ những người bạn. Mấy kẻ lạ mau thân mà có qua đi vài năm tôi vẫn sẽ nhớ. Mấy đứa gặp nhau vỏn vẹn sáu tháng trời mà chia tay là khóc như chết cha chết mẹ. Mấy đứa điên thích trèo ban công vào nhà để xin ấm trà, giúp tôi kéo đẩy khuân bê đồ đạc, hay đơn giản là vì nhớ mày quá, thèm hơi. Mấy đứa luôn ngồi trong một căn phòng cười xuề xoà, có mày đây thật đủ.

Cho đến khi mỗi đứa một nơi, đồ đạc tức tưởi thì cứ gọi là nhiều, giữ lại chỉ để nhìn mà bỏ đi thì không nỡ; người ta gọi là đồ lưu niệm.

 

Chúng nó ở đâu rồi.
Chúng nó ở xa rồi, xa lắm. Cho mấy năm tuổi trẻ, biết có còn mấy giữ lại nhau.

Advertisements

Một Hai Ba

Sáng sớm Sài Gòn sương giăng bạt trời, tiếng hàng rong vọng lên từ tầng trệt. Trên tầng 16, nếu ban đêm bạn mở tung cửa sổ để ngủ với gió trời thì cái lạnh khẽ vào ban mai sẽ chích vào da khiến bạn mơ màng, tỉnh giấc, kéo chăn che, ngủ thiếp.

Tôi nhận ra Hồ Chí Minh cũng ồn ào không kém Brno, ngoại trừ tiếng xe rộ bờ rừm và tiếng rong ca vào sáng sớm; Brno chỉ có tiếng chim reo, xào xạc. Từ lúc về Việt Nam đến giờ chắc chưa ngày nào tôi bị đánh thức sớm thế, để nghe cái lạnh và cái ồn của Hồ Chí Minh. Ở Phần Lan, ban mai không huyên náo vậy, ngoại trừ những đêm trắng mà mười một giờ đêm trời chưa tắt nắng, vào hè, chim loanh quanh ríu rít.

Ở Brno, trời hửng nắng rất nhanh, nắng gắt và chói chang suốt đầu giờ chiều đến tối. Brno là những ngày hè hội tưng bừng của hơi men, âm nhạc và nhiều thứ rất riêng tư. Brno của tôi là một tuổi trẻ không hai lần trở lại. Lúc đó, tôi chưa từng nghĩ về thị thành của những người lao động, làm ăn, công tác, ba hoa.

Những chuỗi ngày dài và bình lặng ở Hồ Chí Minh thuộc về những công ty, những toà nhà cao ốc, đồng nghiệp, và nhiều chuyện rất an yên. Những cuộc chia tay chưa kịp gặp, và những con người ngược xuôi ngang dọc mãi mới gặp được nhau. Chẳng có gì mơ mộng, chẳng có dây dưa, yêu đương sớm nở tối tàn, nhạt toẹt. Tôi thì ở trong thế giới của mình, thật giàu sức tưởng tượng.

Con người người ta thương nhau nhưng hay quên nhau khi cuộc đời bạc bẽo. Tôi muốn người ta cứ thương mình cho hết đêm hết sáng, rồi thôi; chứ đừng thương nửa vời để đi rồi thôi nhớ chúng mình từng có thương nhau. Thương trai, thương gái, thương cậu thương dì, thương chú thương em, thương bạn. Nào cũng là thương.

Có bác nọ bác hỏi tôi, mày có ghét ai bao giờ không. Tôi kêu có chứ, nhưng chẳng nhớ. Lúc đó ghét quá nên giờ hết ghét rồi. Ghét ai mệt lắm chứ đùa. Thằng bạn nó chửi; con điên. Hồi về Việt Nam mười tháng tôi đi cấp cứu ba lần vì nhiễm trùng đường ruột. Nghe nói điên thường không có bị bệnh.

Vì một lý do nào đó, tôi luôn cho rằng mình có một cuộc đời ngắn ngủi. Nếu buổi sớm thức dậy mà không muốn hát một bài thì hẳn là tôi đang lâm vào tình trạng nguy kịch. Và tôi cứ luôn nguy kịch như thế kể từ lúc đi làm. Tim răng lăn hối hả, mệt nhoài.

Tôi cũng dành cho cuộc đời mình thật nhiều tham vọng. Từ việc trở thành một nhà văn, sau cái thời viết linh tinh trên diễn đàn văn học, đến lúc được nhà xuất bản nhận bài, rồi bài không bao giờ thành sách; cho đến việc chơi guitar, ca hát, và làm việc ở nơi mà tôi thấy mình tươi vui như bình minh buổi sớm, có một nhà vệ sinh thơm tho sạch sẽ thật an toàn. Tôi nghĩ hồi bé mình có nhiều quyết tâm hơn.

Tôi cho rằng mình chỉ có thể làm một đứa mơ mộng bán thời gian, thỉnh thoảng xem lại vài đoạn clips Singing In The Rains, hay nghe tiếng côn trùng ra rả trong Mùi Đu Đủ Xanh, làm thợ sửa ống khói của Mary Poppins hay kêu Meo Meo cho người ta biết mình cần được quan tâm an ủi. Đối với tôi, những thứ cũ kỹ xa xưa thật vô cùng xa xỉ, và chẳng làm sao tôi lấy lại được cái vị cháo quẩy thơm lừng trong ký ức mùa hè khi về thăm quê ngoại. Ký ức thật dễ bị lãng quên, cũng giống như những đêm trắng ở Phần Lan, bình yên đến không thể ngủ.

Mưa Trái Mùa

Đêm qua đi ngủ sớm, tôi mơ thấy Vũng Tàu đổ mưa. Cơn mưa đổ rào lên mái tôn ầm ầm như mưa giông, cái nóng bất chợt từ chiều đến tối muộn bị cuốn bay. Lòng tôi thấy yên ả lạ, không có bồn chồn, cồn cào, vui vẻ, đắn đo hay chi chi nữa; chỉ có ‘tự do’. Tôi thấy nước ngoài trời trôi về phía cống, nước tụ lại hai bên đường, lá cây không chịu nổi sức bền của mưa rơi lả tả. Dòng nước trôi ra từ ống dẫn nước men theo bức tường chảy xuống, tràn ra mặt đường bê tông, mái tôn trên đầu nước nhỏ tong tong. Đèn đường chiếu lên màn đêm trong vắt, nhìn kỹ sẽ thấy nước mưa bị đèn hắt vàng làm lộ bóng, đường vắng tanh, nhà dân đã tắt điện, lặng như tờ. Chắc có không ít hộ nhà bị tiếng mưa rơi đánh thức. Còn tôi thì đang tan xuống lòng đường.

Sáng mở mắt, trời còn sớm, mùi buổi sớm trong veo, có tiếng mưa trên nóc. Tôi nghĩ nghĩ không biết tiếng mái tôn lộp độp đêm qua là mơ hay thật. Trưa nóng tôi ra ngoài cửa hàng ngồi một lúc, cái oi ả của ngày hôm qua như đã trôi đâu mất. Nhà đối diện bận rộn dọn hàng bánh mỳ nướng muối ớt, chú kéo cái sạp bị kẹt vào nhánh cây chìa ra, loay hoay mất một lúc mùi khói nướng bay lên, chị con gái mới bắt đầu mở hàng.

Cả khu phố có mỗi cái cây của nhà bán gỏi cuốn nằm chổng trơ trên vỉa hè, treo tấm biển “xe ôm” bạc nắng, phía trước phía sau đặt mấy cái ghế nhựa có chân trụ cong vòng cho mọi người tán dóc. Trời không một ngọn gió mà không khí vẫn trong trẻo lạ thường, không thừa ra một hạt bụi, đường nhựa cũng đậm hơn một tông màu. Không biết đêm qua trời đã đổ mưa bao lâu, chắc là có từng dừng lại giữa khuya giữa sớm. Mẹ tôi lẩm bẩm, “Sao mưa lại trái mùa thế này” rồi quay sang tôi hỏi: “Có biết phân biệt mùa mưa mùa nắng không đấy?”

Tôi: “…”

Đêm hôm trước trời cũng bất chợt mưa giữa khuya mà không ai nhớ.

Lúc tôi còn quấn lấy chăn thiu thiu ngủ trong góc, mẹ lay tôi dậy, dặn “Mẹ mua bún bò Huế kìa, bé dậy ăn đi.” Tôi lim dim “Ừmm vâng” rồi nhắm mắt bất tỉnh. Mẹ lăn ra nằm bên cạnh. Lúc đó tiếng mưa còn tông tông trên mái nhà, tôi nghĩ, thật thoải mái, giống như ai đang à ơi câu hò hát ru. Gần mười giờ sáng tôi mới tỉnh hẳn, có thấy mẹ nằm bên cạnh bao giờ. Bịch bún mẹ để trên thùng bia cạnh bếp, còn hơi ấm nhưng sắp nguội rồi.

Niệm Khúc Cuối – Ngô Thụy Miên

Ngày xưa, cái hồi còn bé tý ti ấy, tôi không thích nghe nhạc vàng vì nghe không hiểu. Nó buồn buồn mà nó cứ rầu rầu chẳng có chút chi vui tươi hồ hởi. Nhưng mà cứ trưa trưa mẹ bật nhạc vọng từ nhà trên xuống dưới là  giai điệu nó trôi tuột vào lòng từ bao giờ. Để bây giờ vô tình nghe lại ở đâu đó trên phố, quán cafe vỉa hè hay trên YouTube, lòng cứ lâng lâng nhớ về buổi mùi trưa trưa về chiều hồi xưa, mặc dù tất cả chỉ đọng lại trong một khoảnh khắc rất mơ hồ màu nắng. Ấy cũng đủ xuyến xao.

Tôi luyện thành thói quen thích nghe nhạc vàng khắp năm châu bốn bể chắc là vì mẹ (có mấy bài da diết ỉ ôi quá tôi cũng chào thua, sến tan cả da gà nghe không hiểu). Hồi bé tôi nhớ mẹ có cái đài cát xét nhỏ đặt kế bên ghế ngồi, cứ buồn buồn là mẹ mở nhạc nghe. Có dạo sớm mưa chiều nắng mẹ cứ để đài bật, băng cát xét chạy hết tôi lại bỏ vào cho mẹ. Rồi tôi nhớ một bài mà mãi tôi không biết tên, thỉnh thoảng lơ mơ thì giai điệu vang lên trong đầu, nghĩ, “A, chắc đây nhạc Trịnh, cứ tìm nghe nhạc Trịnh thấy quen quen là biết ngay.” Nhưng đâu có ai ngờ nó là “Niệm Khúc Cuối” năm 71 của Ngô Thụy Miên.

Hôm nay vừa lúc muốn kể chuyện về nắng mà chưa gom góp đủ ký ức nên buồn buồn gác chân nghe “Niệm khúc cuối”. Nói ra chứ, độc lời thôi không nghe nhạc bụng đã khen hết sảy, không khác gì thơ tình nhạc sỹ gửi người thương. Người viết có lòng mà người nghe không nhận.

Vậy xin chia buồn.

“Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy
có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy
Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy
tóc rối bạc màu, vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em

Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương
Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời
có trách một đời, cũng đã muộn rồi
Tình ơi! Dù sao đi nữa xin vẫn yêu em”

Chiều Đến Krakow

Cuối tuần vào mùa hè tháng Sáu, trời nóng oi ả, tôi xách Adam lên bus đến Krakow. Đấy cũng là tuyến đường bus đầu tiên đi thẳng từ Brno đến Krakow qua Ostrava của hãng Student Agency, có cả đài truyền hình và phóng viên đưa tin trên chặng đường dài 7 tiếng.

Quăng đồ về khách sạn, chúng tôi băng qua Planty Park tìm đường đi đến Main Market Square trong Old Town để hội ngộ với nhóm bạn người Đức. Tầm đấy đã muộn về chiều, người bản địa và du khách đông như mắc cửi. Giữa quảng trường, ông thị trưởng nối một cái vòi phun nước công cộng bắn xối xả vào cái nắng kinh người. Người lớn, trẻ nhỏ, thanh niên đều nô nức ùa vào cái bãi nước “thiên nhiên” bật ra từ vòi cứu hỏa đấy. Họ trình diễn cả một màn nhạc nước tự do.

Krakow, Poland by Trang Hoang on 500px.com

Chúng tôi quyết định ngồi lại nghịch nước rồi ngắm Krakow. Quảng trường đông nghịt người nhưng không có cái dáng vẻ xô bồ, ồ ạt như thành thị công nghiệp. Các sạp hàng rong bán đủ màu sắc cho dân du lịch xếp hàng thẳng tắp hai bên quảng trường. Một dàn nhạc orchestra nho nhỏ đặt ở khu trung tâm réo rắt suốt mấy giờ đồng hồ không nghỉ. Ngay cả khi chúng tôi đã chén sạch một đĩa sườn heo, giò heo, xúc xích Ba Lan, sườn bò, BBQ to bự nổi danh là đặc sản của Krakow và uống cạn hai ly bia hơi rõ lớn, nhạc vẫn còn lung linh trong ánh chiều tà và tiếng người thì không buồn dứt.

Krakow, Poland by Trang Hoang on 500px.com

Về đêm, chúng tôi quyết định tìm đến pub nổi tiếng nhất Krakow mà mọi du khách đều mạnh tay vote năm sao. Lúc tìm được Wodka bên cạnh một công trình đang dang dở, chúng tôi khá e dè khi phải bước vào không gian nhỏ xíu nóng nực bực cả người. Thế nhưng nó không lãng phí thời giờ của chúng tôi chút nào. Leo lên căn gác nhỏ chỉ đủ một bàn tròn, năm người chúng tôi quây quần gọi một set vodka bảy vị. Vodka nằm trong bảy shot nhỏ xếp trên một khay gỗ nằm ngang, lần lượt có mùi đào, chuối, tiêu đen, ớt, xoài, bưởi, bạc hà. Ta nói chứ, cái nào ngon thì ngon dễ sợ, cái nào dở thì… phải nhớ đến suốt đời. Chính là cái mùi tiêu đen với ớt xay sặc dập mũi. Thử hết cả khay rượu, chúng tôi đi xuống, anh phục vụ còn nhiệt tình cho xem cách pha khung chín ly. Cái khung hình vuông mỗi hàng ba cọc. Còn có cả khung 12, 15, 18 ly cho những hội “chịu chơi hơn”. Nhưng thôi, chúng tôi không định chơi say bí tỷ. Lúc uống vodka, tôi với Adam nhìn nhau trộm nghĩ, phải chi có bọn Vasek với Nikolai ở đây (chúng tôi hay chọc là hai đứa “Nga ngố”), có ai hơn được chúng khoản uống vodka như nước lã đâu chứ.

Bước ra ngoài đã hơn tám giờ tối, cả đám quyết định đi dạo về phía quảng trường, ngồi dưới chân tượng… nghe nhạc dạo. Cả bầu trời tối đen như mực, trước mắt chúng tôi là dãy cửa hiệu ba tầng của các thương hiệu thời trang nổi tiếng như H&M, Lindex, Gina Tricot, etc. đèn điện bật sáng trưng kể cả khi đã đóng cửa. Theo như tôi biết thì các cửa hiệu như vầy đều có policy phải mở điện cả đêm, không được tắt. Từ góc nhìn của mình, trông chúng lung linh như những căn nhà búp bê phóng đại đặt trên một cái nền tối, trên nền là những vì sao và vệ tinh lấp lánh, phía dưới là một chàng nghệ sĩ đang busking với một dàn loa và âm ly được đầu tư kỹ lưỡng. Tôi nghĩ chắc anh chàng này phải là nghệ sĩ hoặc YouTuber nổi tiếng nào đó mà mình không biết tên. Chàng hát giữa những người bán dạo (họ là những người da đen hiền lành nhiều chiêu trò mà bạn không nên thách thức), thỉnh thoảng lại có một vài con xoay xanh đỏ bắn véo lên trời, không gian náo nhiệt rộn ràng, người đi qua ai cũng ngừng chân ngồi lại hóng gió và thưởng thức sự dễ chịu của màn đêm. Chàng hát nghêu ngao suốt mấy tiếng liền, thỉnh thoảng dừng đấy nghỉ ngơi nói chuyện chọc cười cho khán giả. Đến mười giờ đêm, người thưa thớt dần, chúng tôi về khách sạn nghỉ ngơi thì phát hiện ra mình chung phòng với một nhóm bạn trẻ Tây Ban Nha “hoạt bát”. Cho đến khi lả đi vì mệt, đầu tôi vẫn lâng lâng bài ca cuối cùng trong đêm của Jason Maraz.

“I can’t walk through life facing backwards
I have tried
I tried more than once to just make sure
And I was denied the future I’d been searching for
But I spun around and hurt no more
By living in the moment
Living my life
Easy and breezy
With peace in my mind
I got peace in my heart
Got peace in my soul
Wherever I’m going, I’m already home

I’m living in the moment
I’m living my life
Just taking it easy”

Sáng thứ Bảy, chia tay những người bạn Đức, hai chúng tôi thực hiện một lộ trình ngu ngốc: đi dạo quận Jewish dưới cái nắng trời chê. Cái nóng của Krakow vào tháng Sáu thật không thể đùa. Sau một ngày đồng hành dưới cái nóng 42 độ, tôi với Adam nổi cáu với nhau. Cái nóng mùa hè thực đã biến tôi thành một con ngố giữa lòng thành phố. Nhưng anh bạn thân của tôi vẫn là quý ông lịch lãm mặc quần cộc nhịn tôi cái tính sớm nắng chiều mưa đêm may ra được nghỉ (chưa kể với bạn, Adam là một trong hội bảy người rất thân thuộc Kuusi gang mà tôi đã kể trong chuyện trước). Trước bữa trưa, chúng tôi đi qua một tiệm ảnh trắng đen nằm khiêm tốn trong khu Jewish District (Kazimierz). Cậu chàng dẫn tôi vào xem hơi thở của Krakow ngày xưa để xua đi cái nóng mùa hè. Khi bước ra trên tay tôi đã cầm theo hai tấm ảnh Krakow trắng đen xưa cũ. Cơn cáu bẳn đã biến đi đâu, một phần cũng nhờ ly kem bơ và tiệm bánh home-made mà chúng tôi phát hiện gần đấy. Khi nào có dịp tôi sẽ chụp bạn xem gái Krakow thời xưa đủng đỉnh nhường nào.

Krakow, Poland by Trang Hoang on 500px.com

Buổi sáng Chủ nhật trước khi quay về Brno, tôi nằng nặc đòi quay lại Church of the Virgin Mary (Kosciol Mariacki), quyết phải ngồi trên băng ghế ngắm kiến trúc nhà thờ cho bằng được. Nghe đâu là nhà thờ đẹp nhất Krakow mà tôi thì chết mê chết mệt kiến trúc của các nhà thờ cổ (tôi không theo đạo, chỉ là sở thích từ bé mà thôi). Tuy nhiên hai lần ghé đến tôi chẳng được vào ngồi lần nào. Chiều hôm trước thì đóng cửa, sáng hôm sau thì… tôi được dự đám cưới của người lạ. Đấy cũng coi như là hôn lễ đầu tiên tôi được chứng kiến ở thờ. Do mặc quần sooc ngắn sợ thiếu trang nghiêm, tôi quấn chiếc khăn quàng chẳng liên quan đến set đồ bước vào đứng dưới cuối. Adam ngó vào bên trong, lắc đầu, rồi lặng lẽ lách người đi ra. Tôi yêu mọi cái khung trần trên các nhà thờ cổ, chứ chẳng riêng gì Kosciol Mariacki ở Krakow. Mà hiển nhiên là nó đẹp thiệt, đẹp rực rỡ.

Vậy là chúng tôi kết thúc hai ngày cuối tuần ở Krakow, vẫn chưa kịp đi xem mỏ muối Wieliczka Salt Mine ở bên ngoài thành phố, nhưng đã kịp chui xuống lòng đất Krakow xem Cracow Historical Museum (Old Market Underground) để tránh cái nóng, dành cả buổi chiều thứ Bảy để dạo bộ trong Wawel Royal Castle nhưng không kịp vào xem Wawel Cathedral nổi tiếng. Nội buổi chiều hôm đó tôi đã nốc sạch nửa cốc bia dở tệ bên đường và nước tăng lực để chống lại cái oi ả mệt mỏi của Krakow tháng Sáu. Adam uống một cốc cà phê, chạy sau tôi gào thét, “Đáng lẽ mày không nên uống nước tăng lực. Gần hết cả ngày mà vẫn như con tăng động thế kia.” 

Krakow, Poland by Trang Hoang on 500px.com

Krakow, Poland by Trang Hoang on 500px.com

Chuyến đi đến Krakow của tôi vẫn chưa trọn vẹn. Trước khi đi, papino (anh bạn người Ý exchange ở Brno) có dặn là phải ăn vịt quay ở nhà hàng dưới chân Cung điện Hoàng gia Wawel (có một chục nhà hàng nằm dưới đó) và ly kem ngon không thể chê ở đâu đó trong thành phố. Nhưng bù lại, buổi chiều ngồi ngắm dòng người qua lại ở Quảng trường, tôi bắt được một tấm hình của mấy cậu nhóc nhỏ đang feed bồ câu, một bà lão lọm khọm rải bánh mỳ cạnh cái hồ bọn bồ câu chụm lại. Chúng di chuyển thành từng dòng đen trắng náo nhiệt cả sân đường. Adam bảo, “Nếu mà ở Việt Nam thì chắc chúng thành cháo món bồ câu rồi ấy nhỉ.”

Tôi: “…”

Yêu Đến Paris

Tôi đến Paris cùng em gái vào tháng Tám năm ngoái. Bỏ qua các địa điểm du lịch nổi tiếng, những câu chuyện ai cũng kể khi đến Paris mà bạn có thể Google; để tôi kể bạn nghe về Paris của mình.

Khi máy bay gần đáp Charles de Gaulle Airport, hai bác gái ngồi hàng ghế trên mải mê giải sudoku, chị gái mặc hoodie đen nghiêng người nhìn về phía hoàng hôn, dưới chân chúng tôi là con rắn Seine bạc mập mạp. Khi tôi đứng dậy, bác gái phía trên đã hoàn thành tờ giấy của mình bằng việc… tô đen các ô vuông thành hình con cá sấu.

Vừa đặt chân xuống thành phố, tôi ngửi thấy ngay cái cảm giác đó, ‘Love’s in the air, all of the city’.

Paris là để đến với người yêu.

2

Chuyến metro mười giờ về quận Tư chỉ có người làm về trễ, người da trắng, da đen, da màu và hiếm hoi một vài người Châu Á. Tàu trông rất cũ, ghế ngồi đen thui đã bạc sởn phần da trong, điện đèn lui thui chớp tắt. Đi được một lúc, tàu dừng giữa hầm tối, điện xẹt ngang xẹt dọc, nhiệt độ nóng chảy mồ hôi, cửa sổ đen thui mở toang trơ từng bó dây điện. Tôi với em gái sợ điếng người, không lẽ… đây là tàu ma?

Những ngày ở Paris có nhiều điều thú vị. Tôi đứng xếp hàng vào bảo tàng Louvre, leo tháp Eiffel, lần theo bước chân của Ernest Hemingway ở rue Cardinale Lemoine in 5th arrondissement (đường Cardinale Lemoine ở quận 5), nghịch cái máy đánh chữ cũ kỹ ở Shakespeare & Company, chụp hình cho em gái ở vườn Jardin du Luxembourg, xông xáo đến Disneyland Paris đi hết 5 chuyến tàu siêu tốc (Lời khuyên: Hãy đi Disneyland vào những ngày đầu khi vừa đặt chân xuống đất – trước khi bản thân bị ‘sự tinh tế ở từng ngóc ngách Paris’ làm cho kiệt quệ), ăn món Việt ở quận 13 và ‘gà bia’ KFC trong ‘the Odd Paris’ cũ kỹ – cái tên tôi đặt cho nhà Airbnb của mình. Cuối ngày, chúng tôi đắp áo khoác lên chân, ngắm Paris lên đèn cạnh chân tháp Eiffel khi các cặp tình nhân cùng cụng bia ăn snack. Khi cả tòa sắt “trở nóng” (đèn vàng chuyển sang màu đỏ), họ trao nhau một nụ hôn kiểu Pháp nồng nàn. Lúc đó tôi đã nghĩ, ngồi cạnh tôi mà là một anh chàng người Pháp điển trai, tôi cũng quay sang hôn chụt một cái không chừng.

Khi ngồi chờ Eiffel lên đèn, tôi nhớ đến một vài giai điệu của Pink Martini – một ban nhạc Mỹ mang linh hồn của Pháp. Pink Martini có cùng tuổi với tôi, ra đời vào năm 1994 bởi một chính trị gia, Thomas Lauderdale. Ông lập this ‘little orchestra’ để làm… thiện nguyện. Duyên cớ làm sao, âm nhạc của Pink Martini vượt ra bên ngoài biên giới Oregon. Tôi đã nghĩ, nếu được nghe “La soledad” dưới ánh đèn Paris mình sẽ vô cùng hạnh phúc.

Hè 2016 ở Paris là một mùa hè bạo loạn. Những cái chết ở Nice khiến tôi khắc khoải không yên, lòng dạ thì bồn chồn khi nhìn thấy những người da đen túm năm tụm ba trên tàu điện. Họ nhìn nhau bằng ánh mắt soi mói và nhìn người ngoài bằng cái nhìn không mấy thiện tâm. Tôi khó chịu với cái mùi ngai ngái dưới những phố tù metro đông đúc, những buổi đêm muộn trời, họ lật ra sự nghèo đói của Paris.

Nếu có nhìn thấy một người say nói quàng với chai rượu rẻ tiền, hay một gia đình nằm gọn trên một băng ghế chờ thì hãy nhanh chóng bước qua. Đừng đưa cho họ những ánh nhìn thương hại. Vì Paris họ rất kiêu kỳ.

3

4

5
Hành trình đến Paris vào mùa hè bạo động. Chúng tôi may mắn trở lại bình an.

Chuyến bay về Helsinki bị delay hơn hai tiếng. Tôi bắt một cước Uber về nhà, vừa ngả đầu xuống gối răng liền âm ỉ đau. Đau cả bình minh đến tận sáng. Tôi phải lủi thủi đi nha sĩ một mình. Ở với bé út mấy ngày rồi về lại căn phòng một người, ruột gan bỗng có chút tủi thân. Tôi nhớ Paris và những ngày chân đi không mỏi.

_mg_1495
“Hoa hậu nhà mình”

Nói có thể bạn không tin, nhưng năm ngày ở Paris chúng tôi chưa từng thử một giọt rượu vang đỏ, cheese, bánh mỳ baguette hay món ốc sên khai vị L’Escargot nổi tiếng. Tôi đã tự bảo mình nhất định phải làm một bữa, nhưng sẽ thật vô vị nếu không có người sành sỏi dẫn đi ăn và kể tôi nghe vài chuyện chỉ người bản xứ mới tỏ. Thôi để lần sau đi, khi tôi gặp lại anh bạn người Pháp rất galant lúc trao đổi ở Brno. Hy vọng bạn đừng có lại xách balo đi Porto lúc đó.

My lonesome sweetheart

My best friend, she turned 23 just yesterday.

We’ve been chatting with each other for a decade, even when we were more than eight thousands miles apart. I can tell you everything about her, she can describe my facial expressions on the phone, even to the sightless winkle on my forehead. We were so close that we can hear each other crying over through the eyes.

Her father is in the final stage of cancer. Her brother just got married to a Korean woman, he moved away for his job. Her mom is getting old. And my sweetheart, she fall in love with a girl.

She’s never cried in front of me,  for so long that I could remember. She’s never got so pessimistic with her life, even to the worst of time. But there was one day she called me at dawn, saying: “I’ve just told my father about his condition, that he only has a few days left. Maybe two, or four.”

“Today is my mom’s birthday. My brother and sister-in-law left for Korea. He hugged me and asked if I could tell him (her father) about the truth. He said I’m the strongest one in the family. He believes in me. He cried a lot.” She stopped for a silence. “I think I’m a bit overwhelmed. I want to be alone so don’t be panic if you can’t find me. I won’t die, you know.”

I said yes. “I got you.”

We have a lot of things in common. Our moms was born on the same day, we somehow look alike, we admit our weaknesses to no other but us. The only thing different is she always ahead of me, her heart and her mind are more distanced than mine. Perhaps you know what I mean.

Up until yesterday, her birthday was about to passed, I made a call, starting with “Hei, where have you been. It’s your birthday.” She didn’t say anything a few seconds after. She cried.

I asked, “Why didn’t you call (me)?” She said, “We all have our own problems, I know you’re suffering, too. Honestly, I really miss you.” She was up to the next bus to another city. She’s always few steps ahead of me but we’ve never been distanced like this, even to the oldest time we were once apart. Perhaps, that’s what adulthood is like. We hide many things unspoken underneath our skins, not letting anyone touch it. We’re only open about it when everything’s been solved, or been forgotten; or to the stranger whom we met on the street, the people who can’t pity us.

“She’s on a Friday Night Express
She got her nails done and a brand new dress
She got a secret in her eyes that even make-up can’t disguise
And all that matters is right now”

Love is a miracle

Tình yêu là một điều kỳ diệu.

1.

Người ta nói tính cách của bạn thay đổi khi bạn sử dụng một ngôn ngữ khác. Đó là thật. Và vì đây là một câu chuyện khó nghĩ với người Việt nên mình xin được kể bằng tiếng Anh.

My friend, she fell in love with a man who was 40 years older than her. They lived together for a year before he passed away. Their world has only love.

When he’s gone, they were 8 thousands miles apart.

He left everything behind to move to Vietnam with her, including an estate, a business, money and his second wife. She said, “Love is unspeakable. We’ve never thought of falling for each other and moving in like this. To make this decision, we wasted a lot of time for sorriness, worry, fear, greed, and disbelief. But in the end, we did have that wonderful year, a year that I’ll cherish till the last morning that I wake up. I’d never regretted, and so had he. It only make us grow stronger, and every single minute we had was even more beautiful.”

“One day you will understand. We have many lives, we don’t remember doesn’t mean it doesn’t exist. But even if there’s an afterlife await, you are still a different you. You can’t never be ‘you in this life’ ever again. So live true to that, no matter what you will be in your next life.”

I asked her, “So what about sex? Was everything okay because of his age?” She was traumatized with sex abuse during her teenage but there were nobody to help. Continue reading “Love is a miracle”

#10 Màu Trắng

Khi buồn phiền tôi viết rất nhiều. Khi đôi tay muốn viết là lúc tôi biết mình đang rất buồn phiền. Không phải tôi lúc nào cũng buồn phiền cả, có những mùa tôi chẳng viết được chữ nào vì… chẳng có gì để buồn phiền cả. Nếu bạn có để ý thì gần như tháng 12 năm nào tôi cũng cặm cụi hoặc viết, hoặc lảm nhảm về một vài điều gì đấy. Có khi tôi dồn hết buồn phiền vào tháng 12 không chừng?

Bạn tôi luôn bảo, “Trang, you have a sun-shiny smile, you make me feel good.” Tôi rất lấy làm vui. Lúc tôi nghe nhạc của Trần Lê Quỳnh, tôi nhớ bạn lắm.

“Đằng sau từng lời hờ hững
Là tháng năm sắp qua rồi
Đằng sau nụ cười hạnh phúc
Là tiếng khóc lúc không người

Một ngôi nhà vắng
Một đêm trắng như những nỗi buồn trong đêm mùa đông
Hay màu hoa đang chờ lúc xuân sang thức dậy”

Tôi không thích giọng nữ cao. Tôi nghe nhạc để tâm hồn được an ủi, và để không quên đi bản chất của mình. Tôi thích nghe cái chất giọng trầm, buồn, và cực thấp của đàn ông. Ngoại trừ chị Nguyên Hà, Jung In (tôi thích chất giọng của chị khi ft. Leessang), Lê Cát Trọng Lý – truyền nhân của nhạc Trịnh và Patti Page – biểu tượng âm nhạc của thời hoàng kim Jazz/Pop; tôi chết mê mết mệt một nàng du học sinh Anh, Hy.

Tôi không hiểu gì về âm nhạc, không yêu âm nhạc như người ta yêu Manchester United (hôm qua khi họ vừa chiến thắng trên sân Old Trafford, con dân tung hê vang dội, một người lạ ôm chầm lấy tôi, nước mắt lem nhem hô hào trong vui sướng; vì tôi mặc đồ đỏ hay chăng?). Tôi chỉ thèm nghe vài lời tự tình an ủi, để xóa đi sự im lặng, trống rỗng, và lạnh lùng.

Và ít có ai như Trần Lê Quỳnh, như Quốc Bảo, khiến sống mũi tôi cứ cay cay.

Nếu bạn chưa biết: Nhạc sỹ Trần Lê Quỳnh sinh năm 1978 tại Hà Nội, quê gốc ở Hải Dương – tính ra tôi cũng là một nửa đồng hương ấy nhỉ. Anh sáng tác rất ít, rất kiệm nhạc, nhưng gần như tất cả giai điệu, câu chữ của anh đều có thể chạm đến tiếng lòng người nghe. Cách anh kể chuyện đầy chân thành, day dứt, và quyến luyến, như “Tuyết rơi mùa hè”, “Cô gái đến từ hôm qua”, “Chân tình, “Trăng dưới chân mình”, như “Màu trắng” mà tôi thích nhất. Thích bằng cả tâm hồn ngay từ nốt nhạc đầu tiên.

2017, Chào Em!

Câu nói đầu tiên tôi nghe đầu năm 2017 là, “Trang, mày còn nhớ tao không?” Tất nhiên là không, tao còn chưa thức dậy.

Nhận điện thoại từ một người bạn đã lâu không gặp khiến tôi vui lạ lạ. Tôi nghĩ, năm nay hẳn sẽ có nhiều điều bất ngờ đang chờ mình phía trước: những cuộc hội ngộ, những thử thách mới, những đêm bận bịu đến mất ngủ, những buổi sáng bình yên và những ngày chiều chộn rộn; tôi thèm được bận, được “mệt đến ngẩn người”.

“Không còn nữa những ngày gian khó
Không còn nữa buồn lo giấu đi trong lòng
Ta được sống thêm một lần nữa, tựa như giấc mơ.

Khi người đến ân cần yêu thương
Ta được thấy ngày mai sáng tươi muôn màu
Ta được sống bên trời thơm ngát, đẹp như giấc mơ.”

Tôi không mong được sống ngày “không còn nữa những gian khó”, tôi muốn được sống hết mình bằng tất cả vốn liếng của bản thân – kiến thức, năng lượng, niềm tin, và một cái đầu luôn tỉnh táo. Tôi không mong cuộc sống đẹp như một giấc mơ, tôi chỉ muốn sống đẹp như những giấc mơ mà mình không thể nhớ. Tôi mong không phải đi cất buồn lo một mình. Tôi mong tìm được một nửa linh hồn, một người lạ hóa quen, biết ôm tôi thật lâu mỗi khi buồn phiền. Một người yêu tôi và để tôi yêu.

Hình như tôi đi đến hết giới hạn cô đơn rồi, nhưng Mr. Right anh ở đâu, sao anh không tới.

Tôi đã có một năm 2016 trầm lặng, buồn và nhạt như shots Blue Mountain của Helsinki. Nhưng nó ngấm rất lâu, rất sâu. Nó khiến tôi nhận ra cuộc sống của mình không còn ở đó. Tôi cần được bay nhảy, được vùng vẫy, được tôi rèn và mài mòn bằng những điều chỉ có thể học bằng tuổi trẻ.

So I was on that plane home; get ready for new challenges, new trials, new paths, new life.

Đêm chuyển năm trở về nằm bên cạnh mẹ, tôi nghĩ mình đã nhìn thấy điều gì phía trước. Cuối năm 2017, tôi sẽ gật đầu mỉm cười, tự hào vì những gì bản thân đã đạt được, vì những con người đã luôn sát cánh bên tôi như 2016 đã từng.

Và tôi sẽ tiếp tục chờ Mr.Right cầm bản đồ tìm đến,
trong chiếc áo thun trắng vào một ngày nắng rất trong.